Tiệm cho thuê sách của gia đình
Khi người ta đem xe ba gác đến dẹp,
bố tôi mở cửa mời mấy người hàng xóm
vào xem và lấy tùy thích.
Những quyển sách chính tay ông chọn
mua về, đóng bìa cho thêm chắc chắn,
đóng dấu của tiệm vào vài chỗ, và
đánh số mục trước khi xếp lên kệ.
Hồi bố tôi đi cải tạo, một số sách muốn trở về.
Vài người hàng xóm tốt bụng đem trả.
Nhưng mẹ tôi từ chối: có những quyển
họ mua lại ngoài chợ trời nhờ nhận ra
cái bìa, những quyển kia, họ đã lấy —
từ hôm ấy — và đọc thoải mái.
Lẩn vào trong bài thơ, nên không
dễ thấy như một cái bìa sách,
Lại thường xa cách hơn một người hàng xóm,
Nhưng tôi, cũng muốn người đọc
giữ luôn một cái gì.
2005
The Family Bookstore
When they brought some carrier-tricycles over to dismantle it,
my father opened the doors to welcome neighbors
in to browse and take whatever they want.
Books that with his own hands he
had bought, bounded with an extra cover for sturdiness,
impressed with the store’s logo in a few places, and
indexed before arranging on the shelves.
When my father went to the re-education camp, some books wanted to come back.
Some kind neighbors brought them over to return.
But my mother declined: some books
they had bought on the flea market because they recogized
the covers, the others, they had taken—
that day—and had read freely.
Hiding inside this poem, so not
easy to spot like the cover of a book,
And often more distant than a neighbor,
But I, also want the readers
to have something for keeps.