Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ở hang sâu tâm khảm

 

 

 

Ở hang sâu tâm khảm
chỗ rửa sạch đi hết
nó rớt xuống và nằm lại.
Hình dáng nó ra sao
không thể thấy bằng mắt
trong ngày thường dưới ánh mặt trời.
Ban đêm nó nhầy nhụa
bám khắp nền đất
đưa đẩy những bàn chân
kềm chế tính linh con người.
Nó không có sinh khí của đất,
cũng không dẻo dai như nước,
và không đa dạng như sự sống.
Ngó qua tấm lòng mình ta thấy
nó màu nâu của tâm ô xỉn
của não hoen ố.
Quen rồi thì thấy nó như không mùi,
còn trọng lượng của nó
phải nói là vô địch.
Nhưng khi con người cúi lưng
họ vẫn mang nó nổi, có những
tộc người từng gánh nó trên vai.
Nó không đến gõ cửa nhà ai
mà nó nằm ở các ngả đường chờ đợi.
Đừng tưởng là chỉ khi vô tình
người ta mới đạp nhằm nó,
có người sống với nó nhiều năm
và đôi lúc còn cảm thấy: nhục.
 

5/2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)