Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 14, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Không tranh luận

 

Lần nọ tôi băn khoăn về một điều nghe thấy trong câu chuyện ở bàn ăn, sau khi cả nhà tôi lại được đoàn tụ – bố tôi đi tù cải tạo về, và mẹ tôi mệt mỏi sau nhiều chuyến đưa anh em chúng tôi đi vượt biên không thành. Mẹ tôi lo mấy đứa con không biết đấu tranh cho sự sinh tồn của chính mình. “Anh xem, trong tù vượt biên, chúng nó xếp hàng đi lấy cơm, thấy người ta chen lấn nhau giành cơm, chúng nó chỉ biết đứng đợi tới lượt mình.” Bố tôi nói, bằng một giọng nhẹ nhàng như phảng phất lòng kính trọng dành cho một vài người bạn tù cao tuổi nào đó mà ông từng quen biết, “Ở đời, gặp khó khăn mà người ta vẫn giữ được nhân cách, điều ấy mới quý.” Không có tranh luận gì hết, như mọi khi. Còn tôi thì cứ ngỡ là phải có mâu thuẫn gì đó trong tư tưởng của hai người, cho tới sau này lớn lên, tôi gặp hoặc nghe về:

– những người tôn trọng sự sinh tồn của chính mình và của người khác, và cố gắng giữ nhân cách trong những cuộc đấu tranh mà họ theo đuổi

– những người phó mặc sự sinh tồn của chính mình cho người khác, nhưng trong cuộc đấu tranh của họ, họ giữ được nhân cách

– những người chỉ biết đến sự sinh tồn của mình và sẵn sàng đấu tranh vì nó, bất kể nhân cách

– những người coi nhân cách chính là sự tồn tại, dù đấu tranh hay chạy trốn khỏi cuộc đấu tranh

– những người nhìn nhận giá trị của sự tồn tại với một nhân cách, nhưng không đấu tranh cho sự tồn tại của nhân cách chính mình

– những người chứng tỏ được nhân cách trong cuộc đấu tranh vì sự sinh tồn của chính mình

– những người chỉ chứng tỏ được nhân cách trong cuộc đấu tranh vì sự sinh tồn của chính mình

– những người từng chứng tỏ không có nhân cách, nhưng lại hay đấu tranh vì sự sinh tồn của kẻ khác

– những người đấu tranh để bắt người khác phải có thứ nhân cách mà họ muốn, và trong cuộc đấu tranh, họ sẵn sàng huỷ diệt người khác

– những người không vì sinh tồn và cũng không chịu đấu tranh, nhưng luôn nói đến nhân cách

– những người không có nhân cách trong việc sinh tồn hàng ngày, nhưng lại thích kêu gọi đấu tranh

– những người không vì sinh tồn cũng không vì nhân cách, mà đấu tranh đối với họ mới là chuyện chính

– những người không biết đấu tranh, không thiết tha đến sinh tồn, và nhân cách của họ là vậy

– những người lâu lâu mới đấu tranh, lâu lâu mới chứng tỏ là họ có nhân cách, và lâu lâu người ta mới nghe tin là họ còn sống

Bạn đọc quý mến, nếu bạn biết những mẫu người khác, xin dùng phần “Ý kiến mới/comment” dưới đây để chia sẻ cùng bạn đọc của damau.org. Truyện này sẽ được cập nhật không định kỳ, để thêm những mẫu người mà bạn kể cho tôi nghe.

bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)