Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Khi ra tới hành lang

 

 

cả một nghệ thuật đánh bóng
hồ sơ khi chủ thể ra đi

không thể lộn ngược
hay lăn về làm như đi trở lại

con đường chết
trăm năm cũng thể là bánh vẽ

và những chi tiết dù trừu tượng được nhấn mạnh
hay xóa bỏ ở lằn ranh xô đẩy của định mệnh

chân chất nhất một quãng thời gian
trong đó tấm thân là tất cả bản thể

không có hy vọng và hư hao
mà chỉ đợi lời tới đổ thêm lời

và thêm những nẻo mòn trong tâm địa
vẫn chỉ những vành trơn

vết dầu bóng của nội soi
vào quá vãng gồm những cảnh câm

hãy bỏ những viên thuốc còn lại
trở vào chiếc lọ của cay đắng

bước ra ngưỡng hụt
của thời cuộc không chỗ náu thân

chiếc bóng giả tưởng của sự già nua
lần chọn cuối cùng ấy tiếng ho làm như đích đến

sự hoàn hồn không được tái tạo
sự sung mãn làm hoảng kinh

như một bình phong đứng trước tuổi trời
lộn trái hay lộn phải vẫn chạm tay

thời gian nào là sự chết không còn
trọng lượng của chỉ những năm tháng

trong một hộc bàn trống
hay thời gian nào là của sợi và mảnh ngả đỏ

chiếc xô vang dội tiếng câm của ý lọc lõi
cắm cọng sáng xanh nơi bờ tường

anh đã chạy qua trong đường hành lang
dẫn tới cột sống của giải thoát

vẫn với những lời bay và ý thoảng ấy
lần chọn một đích đến hư hao

và tượng trưng

 

11/2008

bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)