Bài thuộc thể loại: Thơ
tay chơi hy lạp
Như tiếng còi tàu đời ta
Đã ném vào tuổi ba nhăm
Vẫn lạc hồn khi bừng thức giữa trưa, giữa một ga xa lạ
Khi chết vẫn là một trái xa lạ không giải mã…
BANG BANG (MY BABY SHOT ME DOWN)
e- mail ông rừng tới, báo nguyễn phan-
thịnh chết rồi, trong lúc tôi đang chùi
mặt vào háng ty, dưới gầm bàn con
The Landscape of Forgetting/Miền Lãng Quên
Once upon the time, I was here / the land of many legends and myths / piercing through history like a raging arrow.
Đâu đó dưới mặt trời rát bỏng / đứng lặng ngây hệt một gã khờ, kẻ bị bỏ rơi / kiếm tìm sự trở về hoàn hảo nơi đô thị đầy bụi bặm.
ngủ đường
kiều nữ đứng đường
em bé còm cõi xin ăn
bà già thở dốc, đẩy chiếc xe lăn
thiếu phụ thanh xuân bồng đứa con thơ
ngơ ngác
Nhật Ký, Trang 22
Chẳng còn cơn say ngất nào
giữ được em ngoan ngoãn
bằng cơn say ở băng ghế sau
anh vò môi em úa nhàu
Xóa bỏ chữ viết bậy/ Graffiti clean-up
I generously reapplied
two coats of white paint
to remove
the obscenity you inscribed.
Tôi rộng lượng
phết lại hai lớp sơn trắng
để tẩy xóa
những điều tục tĩu anh đã ghi.
thơ đỗ quý toàn (#29)
những giọt mưa trên ruộng bùn máu bết
những giông bão thổi tung những núi non
những vết thương rách thịt bật rễ những thân cây
những gió lồng những lời rên xiết
(hình Đỗ Quý Toàn & Nhã Ca)
tiếc thương
làm sao em đốt nhang
làm sao em chia nước mắt mình thành mười sáu ngàn giọt lệ
nhỏ trên những nấm mồ đổ nát
đã thành những ụ đất hoang
CHÙM THƠ LÊ HƯNG TIẾN (#29)
Nắng lên tím vựa cánh đồng hoai hoải gió
Không kể chiều làm tiếng chuông sủi bọt nước
rồi bốc không gian đỏ ngói lặng thinh
Chỉ khi trái tim đun sôi chín độ nhạy cảm
Mất ngủ
sắp xếp lại những cuốn sách đã rất ngay ngắn
lau lại mặt bàn và rửa những cây bút lông
khoét một mẩu quảng cáo tuyển dụng trên tờ báo buổi sáng
vuông vắn và chỉnh chu như những bức tường trước mặt
Hoạ sĩ
Nhưng giống bọn trẻ hay tưởng tượng lời nguyện cầu
Chỉ là im lặng, hắn trông đợi chủ đề
Của hắn ào lên cát, và, túm lấy một cây cọ,
Phết chân dung chính nó lên tấm vải.
thơ Mai Trung Tĩnh (#28)
Chiều nay tôi đi
Nghe tiếng buồn lịch sử
Và thêm hơi thở hắt ra
Của người bạn vừa giã từ tất cả
Chiều Trên Phá Tam Giang
Và mày kinh sợ nghe nhắc điều vượt sức bình sinh
Bởi mày không đủ dạn dày trình diễn tới lui cơn thất chí
Như gã hề cuồng mưu sinh giữa chốn đông người
Với từng ấy tấn tuồng bần tiện
Rút ra từ lịch sử u mê.
Giói thổi thêm đi, gió thổi thêm đi
Cho cỏ cây mau chết, mau hồi sinh.
chùm thơ Vũ Trọng Quang (#28)
từ tiếng rao bán báo tôi lớn lên
từ tiếng gõ vào thùng đánh giày tôi lớn lên
em dậy thì bên kia sông
tôi tỏ tình bằng im lặng
Khi trông thư Thụy-Châm
cũng đành người đã quên tôi
con chim nào cũng một đời kêu khan
cây phong đã đỏ lá vàng
quán sâu tôi quấn khăn quàng đợi đêm
thơ Chu Ngạn Thư (#28)
kẻ sĩ ngày nay
thân ở đợ
lúc chạy xe ôm
lúc chèo đò
lận lưng đôi cuốn kinh kim , cổ
ra đường
khoe mã vỏ túc nho !
Nói với biển
Buổi sáng tôi nghe sóng lớn
biển động rồi kia
em hãy làm dấu – thánh trên cát
hát bài rất buồn
như quê hương.
bài thuốc giải bùa mê thứ nhất
môi mọng tím bầm những dấu răng
da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo
những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo
những bàn tay vò nát ngực căng đầy
Buổi chiều ở Pleiku
Buổi chiều ở Pleiku có gì lạ đâu hở em
Có nỗi cô đơn trong cõi sương mù
Có phố buồn hiu, có đêm giấu mặt
Có giấc sầu dài trong cõi thiên thu
GƯƠNG MẶT NGƯỜI PHƯƠNG NAM
Ngày rạng ngời
trên gương mặt nhăn nheo ông nội già nua
tôi đọc điều ghi chú
của đường cày thời gian hằn sâu
thơ Nguyễn Đức Sơn
các em hãy cùng công kênh trái đất
dang chân dài lấy thế trước hư vô
anh núp rình sợ thần thánh về xô
dành tác phẩm muôn đời to lớn nhất.
Ngợi ca tháng Chạp
Tháng chạp về rồi bé thấy không
Cỏ nép trong cây vẫy lá mừng
Hồn anh vội vã giăng mưa bụi
Rơi xuống cho vừa lạnh nhớ mong
thân bay qua núi tây
sáu giờ sáng, khi em đổ ly rượu trên ghế ngồi
cạnh bờ biển vắng, rong sẫm nâu dày trên cát
như bức tường chống mặn
dăm ba con lang thang bờ nước rặc

Bình Luận mới