Bài thuộc thể loại: Thơ
Ngợi ca tháng Chạp
Tháng chạp về rồi bé thấy không
Cỏ nép trong cây vẫy lá mừng
Hồn anh vội vã giăng mưa bụi
Rơi xuống cho vừa lạnh nhớ mong
thân bay qua núi tây
sáu giờ sáng, khi em đổ ly rượu trên ghế ngồi
cạnh bờ biển vắng, rong sẫm nâu dày trên cát
như bức tường chống mặn
dăm ba con lang thang bờ nước rặc
bài thuốc giải bùa mê thứ nhất
môi mọng tím bầm những dấu răng
da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo
những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo
những bàn tay vò nát ngực căng đầy
thiên đường, phía trái
em có chần chừ, có muốn dợm quá bước chân
tôi sẽ hứa theo em để vẫn được gần
hay em sẽ quay đầu
cho thiên đường nằm sang bên phải
Biển Bắc – thơ #28
Xuân tháng tư, dường như
xuân đến muộn
lồng trời xanh
úp nắng nhốt chim di
vay lá non, nương cành
Reunion – Gặp Lại
Cotton candy skies and lined asphalt / Kiss / In impressionistic passion about your form / It is the vague gray halo of rains apart
chừng như quanh tôi / chấp choáng, khi bắt gặp / dưới đôi mày hằn sâu những nếp nhăn / hàng mi quen thuộc
Một Giòng Khói Hương
Qua cầu tìm mái chùa xưa
Đêm đêm có tiếng chuông đưa lên trời
Tìm tôi với những tiếng cười
Tiếng rơi trên đất tiếng vùi trong rơm.
Tháng Năm đẹp tuyệt trần ai
đứng cuối gió – ngó theo
đường bay của từng bầy – trăm
con ong vàng về tổ – nơi
hương phấn – màu hoa này
tình trạng x
Tôi giành giật nó từ gia đình/ bữa cơm cuối tuần/ bọn trẻ/ câu chuyện làm ăn/ cơn nhức đầu người mẹ/ cưới hỏi lôi thôi của người anh
Tôi kéo nó khỏi những người bạn lâu lâu tặng quà, lái xe đường dài để nói về cuộc sống khi trước
hải đảo & vẫn em
Đêm qua ác điểu đậu cành khuya
Thả rớt trái tim ác độc
Trong một tiếng tang thương
Đêm qua gió cắp mộng lên non trốn chạy
Và rồi tất cả sẽ nguôi ngoai
Ra đi như một bình minh lạ
Trên kỷ nguyên chưa kịp hiện hình
Thi sĩ Bắc, Nam đều chết rạp
Ba trăm năm lịch sử làm thinh
đối thoại cùng người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải
người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải em yêu
thật thà hơn chân lý
nói bằng giọng tuyệt vọng mê ly giữa buổi chiều nghẹn nắng
lấy tôi đi, em không lấy tôi là một sai lầm lớn trong đời
thơ Trần Thị Tuệ Mai (#27)
Ta mang đời ta như đời trẻ dại
ta ôm đầy mình toàn nỗi vu vơ
đêm đấy chứ, nhưng nghe hồng buổi sáng
mưa vây quanh, nhưng nghe tiếng nô đùa
Bát Cú 6-trong-1, Tại Sao Không?
Rêm mou rứa cạ hoài eng khoái
Quíu đýt ri đeo mãi ả đòi
Ghiền nữa nớ làm ni róng riết
Thèm ai ngọ với ngoạy chau ơi
DUYÊN Của Tình Ta Con Gái Bắc/ Oanh/ Hai Hàng Me Ở Đường Gia Long
em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
nhớ duyên dáng, ngây thơ…mà xảo quyệt!
Chép lại từ sổ ghi công việc
ngày tháo đêm
gương tháo vật
trái tháo hoa
già tháo trẻ
đời tháo tâm
thơ tháo ý.
Người con gái trên đập nước
xa, đường đi bóng mây mặt nước,
cá khổng lồ lượn dưới lạnh, em cao lên hơn,
tuyết ngừng rơi và mặt trời đông xô đầy thung lũng
Lá Ghi
Một nhánh lá đầu tiên
Cho những bài thơ câm
Cho những lời không nói
Cho những vò rượu khô
Cho những tình bội phản
Tiếng Việt là Ngôn Ngữ của Cảm Xúc
cho quá khứ thôi phản hồi Việt Ngữ
ngôn ngữ của bản năng, của thân tình, của người con
cho hiện tại thêm trao dồi Anh Ngữ
ngôn ngữ của nghề nghiệp, của thuận lợi, của sống còn
so the past would stop reflecting Vietnamese
a language of instinct, of relations, of family
so the present can keep sharpening English
a language of career, of convenience, of survival
Giận Nhau
Nhắm mắt như là đã ngủ yên,
Lòng đầy ấm ức giận không quên.
Co ro nghe rét về trên gối
Lành lạnh nhưng không chịu đắp mền!
Nước lên & Tôi cũng đi cho đã &Sáng lên đôi mắt trời chiều
Nước lên! Nước lên! Dọc bờ sông
chỉ toàn rác và cứt. Lũ trẻ
đầu trọc lang thang dọc bờ sông
Thiên địa ca & Những Giờ Cùng Tận
Về trong cuộc sống tiêu sơ
Vôi tô sắc diện son mờ tuổi xuân
Thôi còn nhất điểm lương tâm
Khuya nay gầy mối tình chân với đời.
Lá Mùa Thu & Mắt
Cánh tay mùa Thu bỏ vòi thật rộng
Nghìn khối thịt xương tìm kiếm, bình thường
Những chiếc lá cuối mùa rời rạc rụng
Từng linh hồn lặng chết giữa mù sương
đối thoại cùng người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải
người-đàn-ông-có-trái-tim-bên-phải em yêu
thật thà hơn chân lý
nói bằng giọng tuyệt vọng mê ly giữa buổi chiều nghẹn nắng
Bốn Thôi
đúng lúc lúc tay
bắt mặt mừng thì
liền tủi cho cái
giọng thầy chùa này
tuổi này tên này!
sao còn mở miệng
Thơ Lê An Thế (#27)
Khủng khoảng của tôi không bằng cớ
là thơ
cuộc đời lại như mảnh giấy già
không viết gì thêm được nữa

Bình Luận mới