KHỦNG KHOẢNG N+
Khủng khoảng của tôi không bằng cớ
là thơ
cuộc đời lại như mảnh giấy già
không viết gì thêm được nữa
tôi mênh mang trên một cái giường
rất nhỏ
tôi có buổi sáng buổi chiều buổi tối
là buồm không đứng
là ngày không thể ngừng
tôi không thể
vượt khỏi đầu mình
tôi vẫn thế
cứ chìm trong thân thể
Là nếp nhăn
vẫn hiện nguyên hình
mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm
tụ lại
chỗ nào tôi đâu biết
thời gian nó đông trùng điệp
là kẻ ác
bắt bóng tôi trong một vòng tròn
tôi ngủ quên trên những bánh xe
lăn đại
ngoài lề
nơi tôi có thể làm thơ
không hôn thú.
PASS PORT
tôi chỉ có thể làm chủ
một cái thẻ thông hành
buổi tối ở khách sạn nhiều sao biển Hội An
họ đòi cất trong hộc tủ
trời Hội An còn nhiều sao hơn nữa
đâu giữ gì tôi
lúc em gõ nhẹ cửa phòng
bóng tối trèo thêm vào cửa sổ
tôi biết cái hộc tủ sẽ ngủ suốt đêm
vì tôi không còn điều gì để mất.
TÔI NHỚ VẬY
Qua kẽ hở bàn tay. Tôi thấy em để
lại. Những màu trăng luồn vào như
chỉ. Rối và tan. Tôi đã khâu vào ngực
trái. Nửa còn lại tôi vẫn chờ tiếng
gõ.
Tôi vuột mất luôn phần bên phải. Như tiếng
gà trưa hóa cổ. Tôi vỡ từng hồi. Những âm
vang phồng. Tôi nhồng nhộng mà không hóa
bướm. Và cứ nghiêng nghiêng nắng sẽ. Chiều chiều.
Tôi nhớ vậy trong thơ.
BỚT LÀM NGƯỜI
tách được chữ ra khỏi thân thể
tôi chỉ kịp là lông ngỗng
bớt nặng mùi người
CUỘC THỬ NGHIỆM HƠI DÀI
tách em ra khỏi những giấc mơ
là gió
cao hơn cổ là những sợi giây thừng
treo trái tim tôi ở San Franciso
lúc chia tay dưới bóng cầu Golden Gate
tôi lái xe trở về miền nam
là một ghetto
tôi co lại
thử nghiệm làm tên cai ngục
bóng mình
suốt 30 năm qua