Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ Lê An Thế

0 bình luận ♦ 26.12.2021

Định Nghĩa

Nếu chỉ muốn ôm em,
Thì đó có phải là một bài thơ của riêng hai người?

 

Vô Đề 1

Dựa vào mấy câu thơ
Là dựa vào bức tường thẳng đứng
Không lùi
Tôi nhìn là tôi nhớ
Trời xanh gần giống trời xanh xa

Vô Đề 2

Dựa vào giấc mơ năm ấy
Là dựa vào khoảng trống của đời
Tôi không ngờ
Trang Tử nấu sẵn nồi kê từ nhiều ngàn năm trước
Tôi hỏi
Sao hạt kê đã chín
Vẫn còn nấn ná trên tay

Đồng Ca

Những con cá biển những sóng những cỏ hoa những mây trắng đều đồng ca:
“chúng tôi không cần quốc tịch”

Sư Bảo

Sư bảo:
Ít đi
Tôi bỏ hết những vì sao

Sư bảo:
Cứ đi
Tôi ngã xuống trang thơ từ ấy

Khởi Thủy

Năm ấy
Tôi là cái đầu con bọ ngựa
Thành thức ăn
Của những trang giấy

Lúc em vắng mặt
Mọi thứ đều trở nên
những bình thường mới:
Sách vở, mưa gió, thành phố, căn phòng và sự im lặng
Sắc như dao
Đụng vào
Là rướm máu

Sự hiểm ác
Là tôi phải sống với tất cả bọn chúng

khi những vết thương của tôi
Đều vô tội

Điều Tôi Không Tin

Lúc gần em
Tôi không tin đó là một bài thơ
Sự hưng phấn cứ dàn trải
Không kềm được

Nó làm trang giấy thành một mặt phẳng vô tận
Những cơn gió, mũi tên, chữ rất giống nhau
Xuyên qua tất cả
Tôi không tin tôi không tin đó là một bài thơ

Đêm có dài hơn trước
Trời có rộng hơn trước
Một bài thơ có thể làm tôi nhỏ bé hơn
Hoặc biến mất

Lúc gần em
Tôi không biết đó là điều gì, tôi không biết
Có thể là thác đổ có thể là lốc xoáy
Có thể là im lặng
Có thể là khoảng cách tôi và thế giới bên ngoài
Tôi không tin
Tôi không tin đó là một bài thơ
Không cần chữ

Thương Tật

Lúc vắng em
Ngay cả ngôn ngữ cũng không thoát khỏi thương tật
Tôi đụng vào
Nó đến trang giấy của một thế giới khác

Tự Dô Nửa Đêm

Uống nhiều quá
Những ly rượu như vòng xoáy
Quay quanh
Tôi xoay sở giữa vòng tròn ấy
Cho đến lúc gục xuống
Giữa bóng mình

Gánh Nặng

Khi len lỏi vào em
Chữ bắt đầu sự mất mát
Tôi ở lại thành gánh nặng
Cho những bài thơ

Người Thầy Bói Mù

Có thể thơ chỉ là thày bói mù của tôi
Và chỉ
Ra chỗ tôi sống ngoài lề

Bóng

Rốt cuộc tôi cũng chỉ là kẻ ích kỷ
Vác mỗi cái bóng mình
Có lúc tôi nghĩ đó là phó bản
Của chiếc thập giá
Tôi tự đóng đinh mình

Hàng Giả

Giữa thành phố như một bàn nhậu khổng lồ
Tôi phù phiếm tức tôi hiện hữu
Và máu nước mắt hoặc mồ hôi
Cũng có thể chỉ là hàng giả

California Dec 21st, 2021

 

 

 

 

 

 

bài đã đăng của Lê An Thế

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)