Chiều cao Pleidolim thấp hơn trí nhớ của tôi
Diện tích Pleidolim nhỏ hơn trí nhớ của tôi
Những ngọn đồi không còn nằm trong bản đồ quân sự
Vẫn xanh xanh. Vẫn màu xanh cũ
Một lịch sử nhòa. Một màu xanh mới
Thay những địa danh. Thay khuôn mặt lạ
30 năm: một giấc mơ mau. Lại dài hơn tôi tưởng
Sự thật đến gần. Tôi chỉ tìm được cỏ lau
Những con đường không còn bom đạn bất ngờ
Không còn kẽm gai không còn hỏa châu không còn họng súng
Không còn nằm hầm đếm pháo
Tôi có cái không. Tôi không cái có. Giữa là tôi.
Thịt da con người xây thành lịch sử
Vẫn không san bằng được đám cỏ lau
Gió xóa cỏ lau cỏ lau thành sóng
Lịch sử xóa người. Hoa máu từng trang
Tôi đánh mất Pleidolim trên tấm bản đồ in lại
Cỏ lau vẫn mềm như trí nhớ của tôi
Tôi được nằm một đêm giữa quê hương hay trong trí nhớ
Tôi chỉ nhìn lên xin treo lại: Sao trời