Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 26, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Năm 1965

0 bình luận ♦ 15.05.2007
Nhã Ca

Nhã Ca – tranh Nguyễn Trung
 

LTS: Năm 1965 làm người đọc nghĩ đến Những Ý Nghĩa về Từ “Lịch Sử” (The Multiple Meanings of the Word “History”) của Milan Kundera trong Tấm Màn (The Curtain). Theo Kundera, lịch sử của nghệ thuật, của văn chương và thi ca được coi là “lịch sử của những giá trị đời sống” (history of values). Lịch sử này nói về tất cả những cần thiết và ước ao trong đời sống chúng ta, và không như ý niệm lịch sử chú trọng về tấm mức thời gian hay tiến hóa của một dân tộc, lịch sử của những giá trị đời sống là lịch sử của nội tâm—của những giấc mơ và giây phút lắng đọng, lúc nào cũng ở trong hiện tại, khó bị quên lãng, và không bị lỗi thời. Năm 1965 so sánh lịch sử của thời gian và tiến hóa (đời sống lại đều đặn như đồng hồ…/ con cái ta mỗi ngày một lớn/và đời ta mỗi ngày mỗi thống khổ) với lịch sử của nội tâm một người đàn bà (mặt trời bốn mùa, tuổi trẻ, tình yêu ngông cuồng/cây sầu đông và tiếng guốc….) Mặc dù người đàn bà không muốn nhắc lại những giấc mơ “như chiếc đầu máy (tàu hỏa) đã ngủ quên trên đường sắt rỉ,” trong cử chỉ nhắc nhở lại những hạnh phúc cũ đã tái tạo lại những giá trị của đời sống tưởng rằng bị lãng quên vùi dập.

Trên một khía cạnh nào đó, Năm 1965, qua lăng kính của 2007, là một bài thơ phục hồi, là bánh madeleine nhúng vào trà để dựng lại một quãng đời đã mất….

 

Năm 1965
Mùa xuân đã qua

Mùa hạ cũng qua dần

trong mắt em hạnh phúc thôi vồn vã

đời sống lại đều đặn như đồng hồ

duỗi hết tay chân suốt ngày dục dã

Căn nhà mỗi ngày mỗi quen

cửa sổ mỗi ngày mỗi mở

bữa cơm mỗi ngày một đầy

con cái ta mỗi ngày một lớn

và đời ta mỗi ngày mỗi thống khổ

trong trí nhớ bắt đầu thiu

cũng đừng cố vùng vẫy

Anh cũng đã biết chải đầu

biết thắt cà vạt, biết bắt tay

mỗi buổi sáng thành phố đông

dậy bảy giờ, đạp xe nổ

và quay cuồng trong sở làm

biết ngồi biết nhịn

và những ngày tháng cũ của ta

vẫn vô cùng im lặng

Hãy để yên và đừng nhắc tới

đồng tiền và lương tâm

sự mệt mỏi vô tận

Đừng nhắc tới và cũng đừng tưởng nhớ

thảm cỏ xưa, dấu chân xanh

tập thư tình cũ

thời anh biết em

Đừng nhắc tới và cũng đừng than thở

thành phố xưa, đường về

những toa tầu đã nổ

và chiếc đầu máy đã ngủ quên

trên đường sắt rỉ

Đừng nhắc tới và cũng đừng nhớ nữa

mặt trời bốn mùa, tuổi trẻ, tình yêu ngông cuồng

cây sầu đông và tiếng guốc

những buổi chiều buổi mai

những ngày đêm không thiết ngó

Đừng nhắc tới và cũng đừng mơ ước

vì con cái chúng ta

sẽ tìm thấy

sẽ đọc

sẽ bắt đầu diễn lại.

(Nguồn: Nhã Ca Thơ (Vietbook, USA: 1999), tr. 91-93)

bài đã đăng của Nhã Ca


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)