Hôm đó
em đã tự tử
như Sylvia Plath quỳ gối tuyệt vọng trước khi mở khí ga
như Anne Sexton hít sâu vào hơi carbonic
như Virginia Woolf bước từ từ xuống một dòng sông thẳm
em chưa từng biết thở
hai lá phổi hốt hoảng phập phồng
trườn lên ngực anh ấm mùi đàn ông
oxygen trào ra từ những ngón tay tài tình
sinh linh của em
môi anh cuồng nhiệt
thấm tẩm khí độc
vết giày anh kiên quyết
rủ rê
dụ dỗ
em hãy tự tử
bằng thể tích nhớ nhung chật hẹp của căn phòng
gối chăn nồng nặc mùi Prozac
nơi anh viết dấu chấm cuối cùng cho một tác phẩm chung.