Trang chính » Chuyên Đề, Nghịch Thơ, Sáng Tác, Thơ Email bài này

chạm mặt mùi co thắt

 

 

 

ký ức luôn sực nức mùi tỉ tê của khống chế

lõm vàng van gogh dọc âm cầu thang phế vật 
loang loãng những cái lỗ bị chọc thủng bởi thớ cứng cỏi của mớ đàn ông
không biết làm đàn bà sướng bằng tưởng tượng
cưỡng hai phút rỗng thành vài chục nhịp bơm phồng   
ai màng tráng chỗ bê tông hỏng, phớt lại lớp sơn sờn
bên đường, thượng hầm, mùi xúc xích, mùi thói hư, mùi tự xử
từ đầu ngòi bút tấy đỏ tươm ứa
nước tủa gai khi chỉ nghe mệnh lệnh từ mười centimet 
lục tung băng ghế để rỉ mềm góc cắt rạch
mỗi sáng tới là một căn cứ tha thứ
mỗi tối nối là một gắng quên xung khắc
dập dìu hành hạ nhau bằng từng tư thế đề phòng
gói lưng, úp núi, gót cao, truyền giáo
đối ngực, lăn xoắn, cúi gập, thâm nhập
cao cảnh giác với nỗi mất mát giúp kéo dài hoan lạc
bảo vệ tuyệt đối cặp hông chồng mười tám lớp quá khứ nhừ chín mươi phần tàn nhẫn
chỉ còn mười phần điểm tựa lên đỉnh
hai du khách thời gian không dám quay lưng về lỗ đen

hiện tại vẫn ngai ngái mùi ái ngại của quy hàng

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Diệu Vân


1 bình luận »

  • chân phuong viết:

    Oh My God! O Mon Dieu!Marquis de Sade sống lại đọc bài thơ này xong sẽ than : Trời sinh ta chưa đủ, còn sinh thêm Lưu Diệu Vân !

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)