Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Không bao giờ kết thúc
Nắm lấy tay anh, dắt anh đi
Mình là những đứa trẻ tiếp tục quay về sai lầm
Nắm lấy tay anh, dắt anh đi
Mình là những đứa trẻ không còn cứu được
Đất ăn mất ngoại tôi
Ngoại tôi hình dung đồng bằng miền Tây
Dẹp lép như cái nia tròng trành
Nhiều lần rủ đi biển, lên núi, cao nguyên
Bà lắc đầu…
Khất thực
Trên con đường
đốm nón tròn như chùm electron nhiều màu
bắn
từng vệt đường tốc độ
như mũi tên lao về nơi không đích
Lòng Trần
Ni cô Diệu Tâm nuốt ực nước miếng. Một nỗi xót xa làm nước mắt bà ướt đẫm. Có cái gì chống đối trong từng thớ thịt, khớp xương của bà. Bà vụt nghĩ, nếu có một muỗng nước mắm chui vào bao tử bà thì có lẽ những chấn động, phản đối trong cái cơ thể mỏi mòn sinh lực của bà sẽ dịu xuống ….
Ma trận vô đối
Những cái mồm của con CÁ Độ con
Lô con Đề con Xiên liên tục mở
ra rồi ngậm lại mở ra rồi ngậm
lại mở ra rồi ngậm lại như mồm
Sau khi nhúng một ngón tay nhỏ của một người…
Sau khi lật ngửa mặt gõ gụ của chiếc dương cầm sấm động
gọi là Moscow, chúng ta sẽ thám dò
vào ruột rà âm tiếng bên trong.
Những bạch vệ quân các ông có bao giờ thấy, có bao giờ nghe nó?
Pháp Là Một Nơi Tôi Hay Suy Nghĩ Về
tôi buổi sáng đến bờ sông seine
nhìn rác trôi nhớ sông sài gòn
tôi ra cà phê vỉa hè ở quận mười một
có vài người không mặc áo quần
đi qua đi lại
Vườn nay không trái ♦ Túi môi
Trên ngọn cây mới trồng
có chiếc ví lủng lẳng,
chiếc đĩa bay chở những
vị khách mặc đồ đen,
phác họa (kỳ 4)
Phải. Điện. Có điện mới tởm. Đôi khi tôi nghĩ tại sao chúng ta lại cứ phải sống chung với điện, nếu không muốn nói là sống dựa dẫm vào nó. Khoa học chỉ có mỗi việc biến loài người thành một lũ ẽo ợt ngu xuẩn; nhưng người ta thì bảo rằng thực ra cái đó là để giúp cho cuộc sống con người trở nên tốt đẹp hơn.
Tám Cảnh Sắc Tokyo (phần 2)
Lấy được cảnh sơn môn chùa Zojoji, tôi cảm thấy tác phẩm của mình đã hoàn chỉnh như thể dây cung đã được kéo căng hết sức giống như mặt trăng tròn vậy….
Bản thảo của vô ngôn
# cũ mới song song hai đường ray, các ngôn thuyết theo nhau về bến gió…
# đứng ngồi trong tủ kính thời gian, các giai nhân chờ thần chết xem mặt chọn hàng…
# niết bàn không có cổng vào, ngựa đá thẩn thơ chờ hiện tại…
Những trang sử bằng đất
Ta đọc những trang sử bằng đất,
thấy mộ ai nơi chân núi chẳng có bia đá,
chẳng có cọc chôn đầu,
hỏi chim,
chim bảo là người ở giữa có và không.
bóng của chạng vạng
tôi để khuôn mặt mình rơi xuống
khi em vụt qua bóng chạng vạng đậm đặc
cầu vồng rất xa cũng rất gần
màu xuyên thấu da thịt
Tám Cảnh Sắc Tokyo (phần 1)
Tôi viết di chúc. Một trăm trang “kỷ niệm”. Bây giờ tác phẩm “Kỷ niệm” ấy đã trở thành tác phẩm đầu tay của tôi. Tôi nghĩ mình đã viết ra một cách trần trụi những việc xấu xa mà tôi đã làm từ thuở thiếu thời cho đến nay. Đó là vào mùa thu năm hai mươi bốn tuổi.
gieo tôi bờ phù sa
đêm Bắc bộ
hát với rượu
không thể nghe nhau mà không say
cô gái xứ Mường xanh như núi
chưa kịp hồng đã cay
Bốn câu thất huyền cầm
Vừa khi em trầm tím môi. Là
Rừng sương câm thấm buốt xương da
Không một ai thấy ta vừa chết
Trong âm sương thương tưởng em. Và . . .
nửa ngày trên biển
ra viếng alcatraz island [the rock] em bảo nom anh phởn thấy rõ (. . .) rồi cười nói ấy là bởi có em trên đầu với bầu trời xám gợn trắng
sắc xanh
sóng nhấp nhô thử hỏi có điều chi anh không nói đặng(!) những “al capone
Linh miu
Đôi khi mi nghĩ nàng có chút nhảm nhí và trẻ con. Nàng có cách đặt câu hỏi của một người chưa trưởng thành. Và hình như mi cũng hơi quá đáng khi nghĩ rằng đàn bà vốn là trẻ con nhưng ưa đẻ ra người lớn. Mà nghiệt nỗi người lớn lại ứng vào đàn ông vì chỉ có đàn ông mới ưa cá độ bóng đá và ưa khám phá đàn bà bằng mọi giá…
Bóng Tối ♦ Trên Đỉnh Mê Xưa
Người lính thấy dưới chân mình xác chết
Không kịp dừng để biết là ai
Ôm súng chạy đến cuối đường bắn giết
Để biết mình còn sống đến ngày mai.
Người ính buồn
Nhớ đêm nào ngồi quanh
trong ngôi chùa nhỏ
trước mỗi ngọn nến hồng
sau ngày thua trận
im lặng sâu hơn
vì chờ tiếng nói
Người Tù của Tham Lam
một tên tù
xô lấn vào đám đông của đời em
thật độc địa và đầy tham lam
sẽ chẳng cho em
tự mua bó hoa cho mình,
mẩu kẹo sô cô la, một áo đầm đẹp
Tuổi trẻ
Trong phòng vệ sinh
Một quán bar
Trên tường: Rita Yi, giờ này em ở đâu?
Anh buồn rầu cô độc
Cuối tuần cặn bã
nhớ em quá Chủ nhật dẫn anh lại con đường cũ
năm trước chưa sữa
giờ tràn sữa
ngộ độc kỷ niệm nặc nồng đêm hẹn
trích “Nhật ký"
trang sách chờn vờn mở ra
từ đầu đến cuối
trống rỗng
cái lu không nước
đầy mạng nhện cười nhạo
cuộc đời
phác họa (kỳ 3)
Với cái lưng rất dài và đôi vai hẹp, trông anh từa tựa như một con bọ ngựa ma đứng thẳng, có vẻ gì đấy thật bệnh hoạn. Anh đưa tôi đi trong hành lang có mầu xanh của mạ non như trong một cái ống khổng lồ, từ thành ống phát ra những âm điệu thánh thót, lẫn trong tiếng gió thổi và lá rơi…

Bình Luận mới