Người lính thấy dưới chân mình xác chết
Không kịp dừng để biết là ai
Ôm súng chạy đến cuối đường bắn giết
Để biết mình còn sống đến ngày mai.
Người lính như xuyên qua nghìn mũi đạn
Chớp giật, sấm gầm, đất xé, trời rung
Máu màu gì lính không buồn thấy
Cứ như mơ, mở mắt hẳn là xong.
Đồi núi chồm lên thịt xương nhầy nhụa
Lòng lính buồn hơn khói chiến trường
Nòng súng ngày mai vẫn nhưng nhức đạn
Chân lính còn dày bóng tối muôn phương.
(1974)
Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Ngồi với trái tim một kiếp bềnh bồng
Như trăng đỉnh đồi trông mây gió
Tưới sợi tơ vàng khắp cùng núi sông.
Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Hát với muông chim những sớm mai hồng
Ðâu chút hào quang những vì sao muộn
Hiu hắt nỗi lòng về đời mênh mông.
Những sớm sương giăng những chiều mây dựng
Ta vẫn còn đây hay ở đâu rồi
Cho ta tìm ta trong từng chiếc bóng
Giữa những nhập nhàng nhật nguyệt đầy vơi.
Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Trái tim như mây chợt sáng vô cùng
Ðể soi thấy ta ngùi từng lệ nóng
Bay ngút ngàn qua muôn lối mù không.
Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Ngọn thấp ngọn cao, đá dựng đá chồng
Ðã rêu phong ta nghìn năm sinh tử
Mưa nắng cõi người bao giờ đơm bông?
Ta còn trái tim rộn ràng trời đất
Nhân thế mang mang soi bóng muôn trùng
Trên đỉnh mê xưa lập lòe đuốc nhớ
Ta còn thấy ta ngồi trên núi không?
(1973)
.