Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Sẹo TA

 

 

 

những vết sẹo kia chưa bao giờ đau
bởi chúng không có từ thương tích
mà từ những bông hoa sắc màu, háo hức, say mê
đợi mong
kiếm tìm
rực rỡ
giữa lú lẫn
mê cuồng
một lần, những lần hoang tưởng

là anh!
là anh!
không chân dung, quá khứ, ước mơ, tên tuổi
chỉ là một lần để nở,
bật tung hết những cánh hoa
tràn khắp vườn hương nhụy

và để em được gào thét
những tiếng anh không phải là anh
xẻ rạch thịt da ngang dọc
đắm đuối, ngọt ngào.

nghĩa là những vết sẹo
cứ là những cơn mộng du hồ điệp
thao thức bềnh bồng
nhởn nhơ bay níu hoàng hôn rời rã

 

 

 

.

bài đã đăng của Đặng Kim Côn

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)