Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Dắt Hạ Đông Vân đi giữa mùa xuân
và con đường Trọng Thủy
người tìm lấy nhau
đâu bởi nỏ thần
này máu ơi
đỏ thắm một dòng sông
Thơ dịch của Nguyễn Đức Sơn
To live a life that is unfettered
Get used to losing your balance now
Muốn cho đời sống không cằn
Tập cho quen mất thăng bằng từ đây
Bản chúc thư tình yêu
mèo Tây, nanh vuốt sắc và nhọn, khoe màu lông vàng óng
mèo Ả Rập, cơ bắp dẻo, tựa giống ngựa đua dai sức
mèo Nam Mỹ, tròn trịa, với bờ mông dầy và chắc
Khúc bi ca số Tám
Đôi chân rời ra
Đôi tay lăn xuống đất
Những con kiến tha hồ
Những con muỗi tha hồ
Em chồm xuống từ trần nhà tím tái
Phác Họa (Kỳ 9)
Tôi mở va li, đặt bức tranh xuống dưới bức Don Kihoté, lấy ra con dao bấm rồi khoá lại. Con dao có chuôi màu huyết dụ, chạm trổ một cuốn sách mở vấy máu. Tôi bật lưỡi, dí thử vào động mạch tay trái. Tôi ấn vào chậm chạp cho đến khi cảm nhận được những nhịp đập lan truyền trong thép lạnh…
cao tốc hành
cao tốc hề cao tốc
chạy về phía trường giang xả xui
mấy gã phần thư bàn độc
xua bầy đàn heo hạch tận cùng hang
Cõi không trăng
Cái nắng khép mình
cây nhang cô đơn trong vòng tay bầu trời tròn dấu hỏi
mặt trời bao giờ chết
mặt trăng bao giờ bị ung thư
Nếu cứ thế
Nếu cứ nói mãi, ca cẩm
bằng những lời ẩn dụ
Về độc tài – áp bức – khủng bố
Ðến một lúc
Chúng ta sẽ hóa thân
Năm bài thơ tưởng nhớ thi sĩ Nguyễn Tôn Nhan
Mùa đông rụng lá
Trên ngọn cây cao
Hai chiếc giày trẻ con
Giữa linh hồn tiều tụy tôi
giữa linh hồn tiều tụy tôi
là bước phiêu du của bụi,
chia tay một linh hồn.
Nhan! Nhan ơi!
ký ức sài gòn
rồi một anh đứng dậy cong cong người đỡ chiếc xe hông đa
chở phu nhân đi về phía bình thạnh hay bình quới
mây vàng cuối ngõ như thơ cổ
chim có kinh như thơ nhan trước 1973
thằng Josh
Cưới một đứa con gái da đen, chấp nhận một người con dâu như vậy, thà chết còn sướng hơn. Ông như ngồi trên lửa từ khi thằng con dẫn con bạn gái về nhà. Ông thuyết phục, giảng dạy, giận dỗi, nổi cáu, đe dọa rồi xuống nước năn nỉ, thiếu điều muốn sụp lạy nó…
lịnh pháo
đạp mái một phát đầu năm. quên
lửa rơm hệ lụy dày phên nứa
miệng con gà đất tu huýt quèn
mà lão thăng thiên. già cứng cựa
cảnh quan nhìn tới
bên nhau chút nắng xanh cứng lạnh
tràn qua da thịt
cát trong lồng ngực em
lấp lánh
Sáng sớm ♦ Ở chân trời ♦ Thời kỳ quá độ
chuông, vành tai của thời đại này
bởi điếc nên ở trung tâm sự huyên náo
chim ưng chao liệng trên trời như ngôn ngữ ký hiệu
T(uy)ết trắng
Mùi lạnh xứ tuyết hăng, nồng và kích thích. Tôi thở phì phà hụt hơi, người tê điếng. Tuyết thân mật mắc trên tóc, vướng vào áo, bám vào giày. Tôi thỏa thuê vọc tuyết, sờ tuyết và cả… nếm tuyết…. Đi trong tuyết, tôi nghĩ đến mưa quê nhà tháng bảy. Mưa hùng hổ, tuyết dịu dàng…. Mưa ồn ào, tuyết lặng lẽ. Mưa trôi đi, tuyết đọng lại.
giao mùa
Trải tơi khăn hứng hết phễu nước giọt bị cắn nắn bởi đôi con ngươi lá biến sắc đang trong tróc ven những gân khô sần sượng
Lau sạch mặt nhựa băng thu âm và nhờ những nốt của lóng đông ca dán kín rãnh thở dài của nhóm thủy liễu trộn trạo khua vấp nhau quanh bụng chảo lộ thiên mốc ám
biên giới thì ở phía nam, em ở đâu?
hãy nghĩ về một cái tết và bằng cách nào(!) khiến mình biến mất vào những ngày đó (. . .) con mèo ở đâu kêu lên tiếng của nó cứng đờ
lanh lảnh
rồi lẻn vào trong không khí mất hút
Đi chợ
Một bản hợp tấu màu vàng và nâu nơi cô gái. Cô nhìn thẳng phía trước như đang chăm chú theo dõi những dòng xe nườm nượp chạy ngắt quãng theo những tín hiệu xanh vàng đỏ của đèn lưu thông. Những dòng xe trôi liên miên bất tận đó trông chẳng khác gì những món hàng…
đờn ông ♦ phiên phiến
hít. thở. phiên phiến một ngày
một đời phiên phiến
như cây trên rừng
đốn ngã rồi. nước cuộn. hung
Giao thừa
Mở cửa đúng 12 giờ đêm
Pháo hoa nổ tung thành phố
Cô ca sĩ trên ti vi vặn vẹo chúc mừng năm mới
Ngoài hành lang hoa mai giật mình
Bung cánh vàng rực rỡ
vào chiến dịch đông/xuân ♦ rào đường rấp ngõ
trên bàn bày biện đèn cầy lung linh [trầm/quế thơm lừng] thịt sống kề thịt chết rượu đỏ một tina hí hửng
một cuộc tình hậu hiện đại 100%
biết nói gì đây? không!…
Chuyện (I)
Làng ấy, dần không chứa nổi thân hình gầy guộc, 40 kg của cô giáo Mỹ. Tôi biết vậy, bởi thời gian này, mỗi lần đi qua nhìn vào ngôi trường lại có cảm giác nó bé đi một chút. Hay tại học sinh lớn quá nhanh?
Phác Họa (Kỳ 8)
Ở hắn có cái gì tựa như một nỗi chờ mong đến từ kiếp trước, nhưng ở kiếp này hắn đã cố gắng kìm giữ lại những hiếu kì về nỗi mong đợi ấy. Mọi hành động của hắn đều chỉ như minh chứng một điều rằng hắn đang nói to lên cho tất cả thấy rằng hắn đang xuất hiện, còn vấn đề hắn hiện ra…
Của mùa & mèo
Quét sạch bầy lá vàng thu
tàn đông quyết định xanh rét dưới không độ thời quá độ
giấc mơ lửa thời hè đỏ
xuân trắng trường sơn cháy sém
Thơ rời cuối năm
những búp sen khô giữ từ mùa Khánh Đản
gác thờ tiếng tán xướng của đồng cỏ
chúng trở lại. Nhưng mi. Mi
Hãy mặc áo, hãy để trắng, ra đi.

Bình Luận mới