(Cho Nhan, cùng tháng ngày hư mất ấy.)
giữa linh hồn tiều tụy tôi
một bông hoa điêu tàn,
nở,
bâng quơ những đêm Sài Gòn
sóng sánh giọt rượu sáng!
giữa linh hồn tiều tụy tôi
là bước phiêu du của bụi,
chia tay một linh hồn.
Nhan! Nhan ơi!
thấp thoáng đâu đây tiếng cười của Nhan
những đêm thủy tinh,
mộng say khướt,
bỏ quên cuộc đời ngoài kia
cùng với tháng ngày hư mất . . .
giữa linh hồn tiều tụy tôi
là một kiếp người rũ xuống
trên vai thập giá đời.
.