Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Khi còn lại một mình

 

 

 

linh hồn tôi giản đơn giữa căn phòng trống trải
trí nhớ gặm mòn
những con gián ngậm nỗi buồn
bay qua bóng tối
tiếng đập cánh vu vơ

tôi liếm vào môi
tôi liếm vào răng
tôi liếm vào âm u, nơi buồn nhất
mặt đất nầy
thế kỷ nầy
nơi tôi đi qua.

em phì nhiêu một nhan sắc
đời nhầy nhụa những đồng tiền
người khô héo một vết thương
sự thật thối rữa trên những giọt máu bầm đen
con gián ngậm nỗi buồn bay qua bóng tối
cánh cửa khép hư vô.

 

 

 

.

bài đã đăng của Khiêm Lê Trung

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)