Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
bốn khúc Mưa, một ngày
nước, tơ trời? cô hỏi cùng lúc hai bàn tay phát véo vào khoảng mông lung nhiều cái véo
hết sức trần ai, quả thực tôi thấy cô rất đáng yêu
… hệt cuộc đời
Vợ hiền
Tôi nghĩ, ai chẳng có lúc xử tệ, và cằn nhằn không bao giờ giúp được gì. Nhưng tôi bắt đầu lo. Anh không đi nhiều nhưng lại về mệt mỏi, và lạ lùng. Ngay cả cái mùi cũng lạ. Nó làm tóc tai tôi muốn dựng đứng lên. Tôi không chịu nổi và nói: “Cái gì vậy, anh có mùi gì vậy? Khắp người anh kìa!”
Cao như Thái Sơn
Câu chuyện em bé đói, lạnh nhường phần ăn của mình cho người khác tạo cơn địa chấn trong tôi. Câu chuyện như ngọn đèn rực sáng vào bóng đêm vị kỷ trong lòng tôi …. như một gáo nước lạnh xối vào làm bừng tỉnh lối sống ích kỷ hiện hữu nơi tôi.
Thiên thần đổ nát
Ôi những bài kinh rơi
Mặt bằng to vô vạn
Nhà cửa mọc linh hồn
Khi trở thành bãi rác
Một Ngày
Bừng mắt dậy trời ong ong sáng
cái sáng mơ màng như câu hỏi bâng quơ
nắng hôm nay nắng già hay trẻ
trời hôm nay mây trắng hay vàng
Tuyệt mù địa tận
Đêm ngồi trông tuyệt mù địa tận
Ngơ ngác một mình lạnh thấu xương
Thở ra câu thơ mờ trong sương
Hít vào vũ trụ lung linh hát
Phan Xuân Sinh: Two Versions in English
Pour me another drink, my friend
Sitting with you here has lifted my spirit
Tomorrow’s tasks are of no consequence
Forget them so we won’t be troubled
tai họa
khi mặt trăng xáp gần trái đất
tất cả mọi thứ đều hừng lên
chỉ mình anh xuội lơ
buổi chiều hôn ám
Sinh phần
suốt buổi sáng chủ nhật thương lượng với tay quản lí chung cư
xong
xế trưa lôi ván ép sơn, phết, dựng, sắp
đặt, đóng, lắp
ân hình
Nó không nhớ lúc nào mình vỡ giọng, nhưng biết rõ tâm hồn dậy thì từ lúc nào. Cảm xúc từ Lăng quá khổ, không vừa với tâm tư một đứa bé. Lăng ám ảnh không chỉ vì đã đánh thức thứ năng lực giống đực trong hình hài đầy đủ chân tay của nó…
Mưa trên cây hoàng oanh
Bóng trời cao ngất ngưởng
Linh hồn giá bao nhiêu?
Phút giờ đi vất vưởng
Tiếng réo nát bụng ngày
chim bay về đâu
như vườn thiền sόng cát bao vây núi đá
nước Nhựt im lặng trong khổ đau
trong tương trợ
tương thân tương ái tương kính chan hòa
điềm tĩnh kỷ luật trong nỗi khổ kim các tự
khép kín như bài thơ haiku
rằm tháng hai
về sau đi thăm xứ sở những con người ấy
chỉ khựng lại một ngả tư đường
sẽ có một người tới chỉ lối
lạ quá phải bần thần tự hỏi
bao nhiêu linh hồn người xưa đông du
Lửa tam muội
Nàng nằm cuộn tròn rên gừ gừ
như tiếng mèo động đực trong
nửa kia là lửa tam muội, nửa
nọ là từng đợt nhỏ sóng thần.
Dấu hiện của bệnh hen
Cô gái nhân giống vẻ đẹp sau mỗi lần thất tình
Lần này mọc thêm một cặp vú trên lưng
Và âm vật trên đầu
Tất cả đều làm công việc cũ
Hoàng đế cà-rem
Kêu thằng cuốn xì gà điếu bự,
Cái thằng vạm vỡ, và bắt nó vào bếp
Đánh trong mấy cái cốc chất sữa đông động dục.
Cứ để các nường phè phỡn trong y phục
Con chuột vải
Hắn chậm chạp và rất cẩn thận xếp cái khăn thành hình một con chuột. Con chuột có cái đầu nhỏ, hai tai nhọn, mình cuộn tròn, không có chân nhưng lại có cái đuôi dài là chéo khăn nhỏ ló ra.
thơ tình tháng ba
cám ơn cái chau mày của em không định hình vầng trăng hao khuyết
cho nẻo về gầy guộc
trên những con đường tháng ba
tháng ba hớt hải tầm xuân
rồng rắn
trói lại một câu thơ hai mươi năm trên đồi bông khế
chuông chiều nện một quả ngất ngư
trời nạm hồng hốt nhiên tái mặt
đ.m chưởi thề rất ngươn tánh
Và rồi chẳng còn ai
Sự nhăng nhít của hắn có thêm mùi chết chóc và thật là khó khăn để có thể tránh né. Phải ít lâu sau đó tôi mới bình tĩnh lại, như thể mới bị chấn động não bộ. Viên sĩ quan tham mưu ra lệnh cho tôi đi lấy ổ súng máy rồi lên ngựa đi.
rùa già tâm sự
quái! lão chỉ là loài thủy vật
trời đất thương cho được sống lâu
chứ có linh thiêng gì đâu chứ
mà quan nhân phải cúng với cầu
Có phải đây thơ tình? ♦ Chuyện kể khi ngày xế chiều
đẩy cửa bước vô liền bắt gặp ánh mắt dửng dưng của cô vùi vào mép dra giường nhàu nát mình phát tỉnh táo
nhận ra- ở đâu không có nỗi e ấp
ngại ngùng
nơi đó sẽ chả có sự mê đắm, không tình yêu
Kinh Hậu Tâm; Chương Hiếp Dâm
Ngày của Thánh-Hiền
Trưa tín-đồ-tôi tạt vào miếu tự
Trên ô chiếu nghìn năm
Tốc váy kinh điển ra rả giáo điều
Nhớ đứng chờ ta ở cõi siêu*
Ở Phạm Công Thiện dường như điều đơn giản nhất cũng trở nên rối rắm, khó hiểu. Thí dụ như định nghĩa về thiên tài, về ranh giới mong manh giữa thiên tài và cuồng sĩ.
Một tờ hư vô
Tôi giọt nước mổ đám chữ rơi giấy trắng
Cháy nóng hai màu đỏ vàng lắc lư
Đất nước vỗ dân từng đêm thở ngột
vùng nở tuổi dậy thì đôi mắt thú oán ngồi hét lặng câm
Cái chết
Sáng nay trên ti vi người ta cho hay con diều
hâu già nhất ở Mỹ đã chết. Cái chết của một
con diều hâu già ở Mỹ đã được chiếu trang trọng
trên ti vi trong bản tin 3 phút.
Dog mail afternoon ♦ Bác hò trong đêm bứt cỏ
cô ơi cô hỡi cô chờ lâu chưa
sao không mời bác xơi dưa
bác đương ngồi dưới gốc dừa đằng kia
ai dìa bỏ lại lon bia

Bình Luận mới