Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Xin lỗi
ca ngợi thiên tài bao nhiêu cũng chưa vừa
nόi ngược lại dù chỉ lí nhí chút chút thôi cũng không được
Tạm Thay Lời Kết: Vạn Nẻo Mây Tần
Ca ngợi bạn lúc còn sinh thời bổ ích gấp vạn lần một mai bạn khuất núi. Hà cớ gì phải chờ đợi tới khúc Bác Dương thôi đã thôi rồi . . . mới thốt nên những lời ai oán. Chết là hết. Ai nghe ai thấu cho cùng?
Trăng
dưới nước
trăng đã tỏ tình
bằng cái nóng bỏng nồng nàn của nó
ngày càng rõ hơn
và cuộc đời này rung rinh khi gió đến
đọc vũ thanh hoa [từ cảnh thổ quan dương]
bỗng chốc ngôn ngữ đời thường
đột biến vàng ngâu. và tơ
mùa đỏ rực trên vai đời hương trú
lá phất cờ đuôi nheo
Để dành thắt cổ một đêm chơi ♦ Trở lại sự bình yên
nàng cởi truồng mở khép càn khôn chữ
nàng sống trầm loạn trong bóng tối mà lũ điên gọi là ánh sáng chói lọi
nàng ôm ngực khóc trước bàn thờ của người ôm đàn đã hát cho nàng nghe những ca khúc trữ tình trước đêm của biển bầm đen ấy
Thư tình gửi biển
Mặt trăng ăn gian tuổi
Nâng bóng đêm lên tầm cao mới bằng trí tưởng tượng ăn gian
Hãy thuyết giảng bậy bạ cái gì đó bên ghềnh đá giữa những tiếng vỗ tay của sóng biển
Mail cho một giấc mơ
qua rồi lại, lại rồi qua, rồi quen
chỉ thấy nhau qua hình mà yêu như điên
chỉ thấy nhau qua webcam mà ái ân
Ngôi Nhà
ở nhà bên cạnh có một cái bóng đen
ngồi bất động
cũng có thể là người có thể là một bức tranh, tác phẩm sắp đặt
Một linh hồn chết đẹp rực rỡ
Tôi gặp em nhiều lần ở công viên
Thanh thản đi lướt qua như kẻ mộng du
Một linh hồn chết đẹp rực rỡ.
Ghi chép tháng Ba
Cơn mưa chiều trái mùa. Đọc tin Libya bắn giết tùm lum. Gaddafi mặt như con quỷ. Liên quân mặt như con ma. Máu người bết máu dầu. Châu phi chậc lưỡi nghiến răng. Văn minh bom văn minh đạn. Cổ phiếu tụt quần mặc cả tây đông.
Hướng dẫn đọc quang tuyến CAT Scan
Bạn nhìn lên bên phải đường viền
Cong lại. Một vết dài
Bàn tay người bị đánh. Không phải
Xương gãy. Đó là chiếc nhẫn
Mưa Tháng Ba ♦ Ở Thành Phố Này ♦ Hắn
mặt trời trở thành nút thắt của đồng hồ
cát người sinh ra và chết
lật lại như mở những màn hình
với gương mặt
Đổi
Chiều thứ bảy, thành phố lắng đi, hoang mang và buồn bã. Như có giới nghiêm. Lục đạp xe vòng khắp phố. Tất cả quán xá, tiệm ăn, sạp hàng, quán cà phê đều đóng cửa. Trên đường phố, lơ thơ một vài chiếc xích lô, xe thồ lơ ngơ, không biết để kiếm khách hay để làm gì.
cuộc tình
bất thần trương ra móng vuốt
thộp cổ chàng hiu dưới thềm
giở trăng lần qua chương khác
sáng xanh ở giữa đỉnh đồng
Nỗi lòng họa sĩ
Hãy về đây soi gương
Ôi! mặt nàng phù thủy
Tôi và cá yêu nhau
Những ông già râu vểnh
Một người đàn bà đang đợi chờ ta
Một người đàn bà đợi chờ ta—nàng có tất cả, không gì là không có,
Nhưng tất cả chỉ là số không, nếu như thiếu sex, hay sự ẩm ướt từ một người đàn ông của đời nàng còn thiếu.
Màu Của Dòng Sông
Tôi cám ơn ông, cám ơn luôn người nghệ sĩ đã từng đi từng hát cùng ông. Bởi ngày nào tôi còn nghe nhạc của ông hay của đôi người nghệ sĩ tài hoa khác. Là tôi còn thấy lại được tôi, của mối tình hay dăm mối tình vớ vẩn đã đi qua trong đoạn đời tuổi trẻ không hạnh phúc cho tôi,cho bạn bè tôi.
Tagore Đã Đi Khuất
Mỗi khi tôi nhớ đến Tagore, thì trong đầu hiện ra hình ảnh của một giòng
suối trong như bạc,
sữa tươi và hoa hồng,
giấc mơ tím
thời tuổi teen ở sài gòn vào khoảng những năm đầu của thập niên 50
tôi cό 4 thằng bạn như tôi đều “ghiền” xi nê hạng nặng
1 thằng sài gòn gốc nam vang
3 thằng kia thì từ miền trung thùy dương bόng dừa ngàn thông mới cùng gia đình men theo đường mòn
chưa hồ chí minh…
Bưu Thiếp từ Nhật Bản: Mùa Hoa Anh Đào và Những Cơn Động Đất
wabi-sabi là một cảm giác trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn trước sự khiếm khuyết của cuộc đời và thiên nhiên. Rồi cô bạn tôi nói, “Đừng buồn, tôi tin chắc là động đất chỉ đến sau khi máy bay bạn đã cất cánh.”
Tội ác của một bài thơ
…Bài Thơ tôi là con Sóng Thần giả tạo sám hối ngấm ngầm thủ ác thảm
khốc
dính đầy tội ác liên hồi liên hồi gõ gõ gõ—
Kỳ ngộ ♦ Sáng tạo ♦ Lộng kiếng
đêm qua trong mộng gặp bùi giáng tiên sinh
thi tài việt chỉ có một đầu không có hai mình
quắc mắt bảo
hàn mặc tử ơi mày đừng đọc thơ tao
Nụ cười bịa đặt
Những cọng cỏ chen chúc nhau hút lớp rỉ sét của đội ngũ xe tăng hết đạn
Như cái công cụ sinh đẻ của con bò đực
Sau một cuộc thiến bạo lực không cần phải hứng huyết
Những nhà lồng chợ ngậm cơm theo di chúc của ống nhổ
Bưu Thiếp Từ Nhật Bản: Xe Lửa Siêu Tốc đến Nagoya
“Nó sẽ không trở thành một thứ Chernobyl,” các chuyên gia cố trấn an chúng tôi, nhưng không giải thích nó đã tệ hại đến mức nào, các bản tường thuật của báo chí báo động rằng trường hợp nguy hiểm nhất có thể là “tai họa” khi chất phóng xạ thoát ra…
Những suy nghĩ rời do thiên tai xảy ra ở xứ sở Nhật
Giữ những ngón chân không được phép ngọ nguậy
ruột dạ ghìm từng cơn sốt
trong lúc đợi chờ
hàng xếp
rồng rắn lên mây
khi tôi nhìn xuống những cụm mây
hãy để gió ngừng vỗ tay
ca tụng trời đen đang quét sạch
những lời hứa chưa xong, tàn dần
giữa lằn ranh tối & sáng

Bình Luận mới