Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
sướng khi làm tình
sướng rơn cái bận làm tình
chết thằng kiệt sức ôm bình cường dương
nằm nghiêng ráo nước trước gương
dạ con sướng xuống, dạ trường sướng lên
ở giữa
sau một trận làm tình,
tôi không bao giờ biết tham dự vào
hợp đồng xã hội được đặt tên
những thầm thì trên gối
Daklak
Những tia nắng chọc thủng biển sương mù,
cánh tay cây mốc meo da loài thú vẫy chào
Còn đây giấc mơ
đầy chất lân tinh cháy bỏng
Vực mắt
«Nhật! Ðứng lên! Tôi bảo đứng lên! Ðứng lên!» Thằng bé bất lực nhìn đôi kính trắng càng lúc càng gần, trương nở, phình to ra như một bầu thủy tinh khổng lồ, rồi úp chụp lên nó. Trọn vẹn.
Hơn hai mươi năm, đến sáng nay Nhật mới chợt hiểu vì sao mình lại có ác cảm với những người đeo kính trắng.
ngay thẳng vào chương
một hôm giấy vụn nằm trong rác
bỗng xếp hàng ngay ngắn thành chương
người tây biểu lộ vui mừng bằng múa may nhún nhẩy
Mây chiều Phan Đăng Lưu
Ôm eo cầu chữ Y
Mặt nước, và mặt người
Chuông nhà thờ đỏ tươi
Mưa trên người Nguyễn Du
Củng Sơn, Mai Có Người Quen Hỏi
10 giờ sáng, một chiếc xe tăng lù lù bò lên dốc Hòn Ngang- “Việt Cộng!”, lính gác báo động, cả trung đội nhốn nháo, ôm súng đạn ra vị trí chiến đấu, M72 được sẵn sàng ở vị thế “chống chiến xa”, hai nòng 105 ly nạp đạn hạ thấp về chiến xa với các pháo thủ sẵn sàng trực xạ.
từ những hơi thở
từ những hơi thở xa xôi
tôi ngoi ngóp từng nhịp bất trắc cho số phận
của những vỏ bánh xe đang lăn ngoài luồng
30 tháng tư năm nay
cho tới lúc nào thì tôi biết ngày 30 tháng tư của ba mươi sáu năm về trước hoàn toàn có thật(!) vâng, phải một buổi, ngó đời trôi sông
lạc chợ
thế này
Vú dài tháng tư
Này Tự do, con ngựa cái
Thong thả ta dắt qua đồng cỏ (chưa bao giờ dám cỡi
Sợ đau mấy vạt lông mềm)
Đầu Làng
Những tượng đài đầu làng
Những tấm gương đầu làng
Những thối nát đầu làng
Những giam cầm đầu làng
hầu như chúng tôi đang bị siết cổ
mở miệng không để than vãn bạc nhược
mở miệng không để năn nỉ van xin
mở miệng chỉ để thở
hầu như chúng tôi đang bị siết cổ
một ngày yên
như thể sỏi đá cũng muốn
chu miệng thở
lần thở cuối trước khi ngày hết nắng
như thể mặt nước cũng nghe được
tiếng đập tim từ sỏi đá
Người Lặng Lẽ Nhất Đời
Việt cảm thấy ngộp thở. Nỗi lo sợ có mùi vị của một nắm bạc cắc tọng vào mồm anh. Anh biết vợ anh sẽ không từ bỏ vật gia truyền một cách dễ dàng. Chị đẩy cái áo khoác vào ngực tên chó bun. Chị lấy tay chỉ vào những thỏi vàng và nữ trang chị đã khâu vào giữa hai lần lớp áo.
Cắt
Có đêm tôi thì thầm với lòng bàn tay
như hát dỗ
tôi sẽ không để ai cắt tôi khỏi chữ
cắt chữ khỏi thơ
THÁNG TƯ-THÁNG NĂM – NHỮNG ƯỚC NGUYỆN TUỔI TRẺ
Hoài nghi và ngán ngẩm thông tin một chiều, cộng với bận rộn cơm áo gạo tiền đã khiến tôi từ lâu không muốn quan tâm tới chính trị-bao gồm những đổi thay nhân sự và cả chính sách trong bộ máy cầm quyền.
Đồ Nói Láo/ Liar!
Sự việc đã xảy với đại họa bất thường của mộng đẹp, với ảo tưởng kinh hoàng của giấc mơ. Nhưng làm sao có thể như thế được? Herbie đã nói…Và Herbie đã biết! Nó đọc được ý nghĩ kia mà!
hào quang của bóng tối
những cung tròn ngộ nhận về sự khởi đầu và kết thúc
trang sách trắng nói gì đó và,
không nói gì đó . . .
thị dân
cách tự tử hoang dại còn lại từ thế kỷ trước
xả xuôi chín ngắt những con lộ xương cá
tôi là tên đàn ông đánh bóng vào cái lỗ rú giật
bên trong cây thập giá
Tháng tư còn có nỗi buồn
Buồn giùm tôi mỗi năm một tháng tư
Tháng tư đau cả một miền đất nước
Máu xương khô vất bên đường xuôi ngược
Hành phương Nam tang trắng quấn xuôi dòng
Hãy đợi đấy
Hãy đợi đấy! Con chó sói nó nói
tiếng Tây xì xà xì xồ tru lên
như hát ca đến say sưa như thể
nó đang ăn mừng vì thoả mãn săn
Tháng Tư — những bài thơ cũ
Mưa chiều gầm gừ thú dữ
Bè cao rớt nhịp vỉa hè
Tôi bỗng thấy mình cụt mất hai chân…

Bình Luận mới