mưu ma chước quỷ ở đâu
bữa ni cứ phải gãi đầu bữa qua
mắt làm giặc, mặt làm vua
ngửa con cờ úp! chúng hùa theo nhau
mưu ma chước quỷ chi đâu
trọc đồi trọc núi . . . đầu lâu thì còn
còn xanh cái chỗ không mòn
té ra thơm phức cái bồn vệ sinh
sướng rơn cái bận làm tình
chết thằng kiệt sức ôm bình cường dương
nằm nghiêng ráo nước trước gương
dạ con sướng xuống, dạ trường sướng lên
bớ trời ơi sướng cơn rên
bớ con mắt sướng! dưới trên ngủ lì
làm chi! đếch biết làm chi
làm thinh con mắt. sướng khi làm tình
04/2011
.
Như tôi đã nói, đây hoàn toàn là cảm nhận của riêng tôi / riêng từng độc giả. “Có nói cũng không cùng” . Tôi càng không thể giúp anh / chị tìm kiếm cái hay/dở mà tôi thấy. Đó là một hành trình không kém phần “sướng” của độc giả. Tác giả và độc giả đều nên có sự nhạy cảm và phát hiện riêng của từng người: hy vọng (trong tuyệt vọng – chữ NDT), “chúng nó” tìm chung sự đồng cảm.
Về Đụ Vỡ Sọ, có thể đọc thêm cảm nhận của một người khác chăng (chứ tôi không dám làm người đầu tiên):
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=5759&rb=0101
http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=4448
Còn tại sao người này sáng tạo thật, người kia sáng tạo giả thì tôi xin chịu – không lý giải được ngắn gọn. Nếu anh không thể thích tạng này, thì sát xuất là sẽ không bao giờ thích.
Vui
“Đụ” là một từ rất hay và rất có sức mạnh trong tiếng Việt. Có sức mạnh nên thi sĩ Nguyễn Quốc Chánh mới “đụ vỡ sọ.” Thi sĩ Nguyễn Đức Sơn có bài thơ với tựa đề Trọng Lực như sau:
Thầy tu
Đụ
Đọc lên thấy càn khôn nặng trịch. Chẳng sướng sao!
Có những chữ thuần Việt rất hay mà không hiểu tại sao ta hay tránh né, dùng từ Hán Việt chẳng ra làm sao cả. Ví dụ không dám viết “lồn” (đọc lên nghe rất tượng hình và rất đẹp), “cặc” (đọc lên nghe rất hùng dũng, uy nghi) mà viết là “âm hộ”, “dương vật” nghe chẳng sướng lỗ tai tí nào.
Bài thơ của Trương Văn Vĩnh, theo tôi, chưa hay lắm vì còn “nhát gan”, chưa đẩy tới đỉnh cái sướng khi làm tình, nên một số độc giả bực mình phản ứng chăng? Hà hà hà!!!
Nhận thấy đa số phản hồi chống bài thơ “sướng…” (và một số bài khác trên damau) có vẻ muốn áp đặt quan điểm riêng về nghệ thuật lên những người đọc/viết khác. Nếu bạn littleghost, Nguyễn Lãm Thúy và Đặng Hữu Phúc bị dị ứng với những từ dùng trong bài thơ, thì cứ tự tiện đọc bài khác. Hay các bạn có thể viết xuống những bài thơ mà các bạn cho rằng “hay, đẹp, tốt, v.v.”, gửi đến damau, cho người khác có cơ hội đọc qua. Đọc thơ, có nhiều yếu tố để phán định về giá trị nghệ thuật, chứ nếu chỉ vì dị ứng một vài từ rồi lên tiếng bài bác, ngăn chặn, v.v. thì e rằng các bạn độc tài quá đáng. Chính quyền VN đã/đang làm thế. Họ dị ứng với rất nhiều thứ, bất cứ thứ gì ảnh hưởng đến quyền các bác/đảng/chủ tịch/bộ trưởng/cán bộ/v.v được tự do đụ/địt dân, mà không thấy ai lên tiếng?
Riêng tôi, tôi không thấy bài thơ này hay gì lắm, chỉ là một bài thơ trung bình (so với những bài khác cùng tác giả, khá hơn), chả có gì tục tĩu hay đốn mạt cả.
Tôi viết phát biểu này sau khi đã có 7 bình luận trên Da màu.
Ban Biên Tập có thể dung hoà các quan điểm trái chiều của các nhóm tác giả và độc giả bằng cách tôn trọng tự do sáng tác và sở thích của các tác giả và độc giả về mặt văn học, tâm lí, nói năng, suy nghĩ v.v bằng cách lập ra một mục văn chương không biên giới mới chuyên về đu nặng, sờ soạng,.. và tôi đề nghị các tên cho mục này như sau, để tác giả, độc giả dễ biết đường vào và không vào:
1. thơ văn tự sướng
2. thơ văn lực bất tòng tâm
3. thơ văn công nhân tính dục (vì tác giả viết và độc giả đọc cũng phải bỏ sức lao động ra để viết, để đọc nên cả hai đều là công nhân trong lãnh vực này).
4. …
Dĩ nhiên , BBT Da màu dư chữ nghĩa sẽ có thể chọn một tên thích hợp cho mục này.
Tất cả những ngăn chặn các tác phẩm loại này, sẽ làm các tác giả của chúng cảm thấy đời mất vui và dễ thành các bệnh tâm thần. Nên giúp họ viết ra những ám ảnh văn chương của họ để họ có thể tiếp tục lối sống của họ.
Tôi vẫn đồng ý với phát biểu số 5 bên trên của tôi.
Chắc tác giả Vui là người đầu tiên đọc và thấy bài thơ “Đụ vở sọ” của Nguyễn Quốc Chánh là thơ… đụ thiệt? Là một độc giả thơ như tác giả Vui là một độc giả thơ, nếu tôi thích cái “đụ giả” của Nguyễn Viện hơn cái “đụ thiệt” của Nguyễn Quốc Chánh thì có được không nhỉ?
Xin tác giả Vui vui lòng cho độc giả biết các bài “thơ hay” và “thơ đụ thiệt” và các bài “thơ dở” và “thơ đụ giả” trên Da Màu để chúng tôi tìm đọc và tránh đọc.
Xin cám ơn trước.
Người đọc có cảm nhận riêng của họ.
Tôi nghĩ vấn đề không phải là tục hay không tục, mà làm sao thành một bài thơ mang tính nghệ thuật cao. Khoả thân được nhìn với nhiều góc cạnh khác nhau.
Đụ Vỡ Sọ của Nguyễn Quốc Chánh thì hay, nhưng qua đến “đụ” của Nguyễn Viện thì đã trở thành sáo mòn, muốn hiện đại hóa mà văn phong vẫn chưa qua khỏi thời sáng tạo.
BBT cần có một cảm quan thật nhạy cảm để phân biệt được đâu là “đụ” thật, đâu là “đụ” giả. Đó không phải là chuyện đơn giản và cũng chỉ là vấn đề tương đối!
“Đụ, ở truồng, cặc lồn …” trong văn chương hiện nay đã biến thành sáo, mà các tác giả không hay biết! Cái sáo đó cũng không khác lắm cái sáo của “ngắt nụ hoa vàng biết rằng mình yêu” đâu!
Còn thấy “đụ” mà phải cho là hiện đại, cần được cổ võ một cách mù quáng như Nguyễn Đăng Thường thì không nói đến. Mang Modi, VanGogh ra e không tương xứng.
Vui
Tôi tán thành phát biểu của độc giả littleghost.
Phát biểu của tôi không nhắm riêng vào bài thơ này mà vào tập thể thơ văn tương tự.
Mong các nhà thơ , nhà văn thích viết tục tĩu hãy hiểu một điều là họ đang tự hủy hoại tài năng của họ, nghĩa là một khi độc giả đã đọc thử một lần cái tục tĩu họ đã viết, thì những lần sau , hoặc những lần trước, dù có viết những bài thơ, bài văn dù có trang nhã, có thơ mộng, thì độc giả khi thấy tên tác giả cũng chẳng thèm đọc họ nữa.
Riêng với Ban Biên Tập Da màu, nếu cứ tiếp tục khuynh hướng đăng tự do tục tĩu thì đó chính là bán đổ bán tháo tạp chí Da màu–nghĩa là chỉ nhìn tên các tác giả là người ta không thèm đọc , chỉ nhìn mục phân loại sáng tác thơ là người ta không thèm đọc và độc giả vài ngày hay cả tuần mới vào đọc Da màu.
Vì có thể BBT Da màu theo chủ trương tự do phát biểu –tương tự quan điểm 8 thẩm phán Tối cao pháp viện Huê kì phát biểu trong vụ Westboro –nên tôi muốn giới thiệu Ban Biên Tập và độc giả phát biểu của Osho , một đạo sư có đạo trường cho hàng chục ngàn người đến cư trú và tu tập.
Đại ý Osho nói — Vì lợi ích của cộng đồng tu tập ở đây , nên tôi không thể nhận những kẻ chỉ thích ở truồng vào ở đây. Thật ra tôi có thể chữa cho họ được , nếu cứ cho họ ở truồng mà chúng ta không bị sốc , thì lúc đó có thể họ lại nghĩ nếu họ mặc quần áo vào thì chúng ta mới sốc.
Quan điểm của Osho cứ cho họ ở truồng — có thể áp dụng cho báo giấy và sách in được , vì những kẻ thích ở truồng tác phẩm của họ sẽ chết sớm. Tác phẩm họ sẽ chết chậm hơn nếu họ có nhiều tiền và in mãi và gặp ai cho nấy, cho hoài không hết.
Nhưng ở đây là báo mạng , nên một số tác giả chết có thể làm một số tác giả khác chết theo. Một cái chết khá hoành tráng!
Da Màu không phải là trang báo mạng độc nhứt. Ai không thích “NHỮNG THỨ RÁC RƯỞI, CẶN BÃ, DƠ DÁY” thì đừng vào, đừng đọc.
Trên đời này, hôm nay – nhứt là cái cuộc đời của đám dân đen dưới bàn tay sắt máu của đảng cộng sản – thì chỉ còn mỗi một cái “sướng” duy nhứt là khi “làm tình,” mặc dù làm tình cũng chưa chắc đã “sướng ru”. Bài thơ “Sướng khi làm tình” của Trương Văn Vĩnh tôi thấy rất Bùi Giáng. Nói thế không có nghĩa là tôi thích thơ của họ Bùi hay thơ lục bát.
Các nhà thơ đích thực chỉ viết những cái họ muốn viết, cần viết, chứ họ không viết để làm “vui lòng” người đọc. Baudelaire, Verlaine, Rimbaud, Apollinaire, Whitman, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du… đã từng bị kích bác, bị chê chửi là… tục tĩu. Tranh khỏa thân của Modigliani thì… dơ dáy. Tranh Van Gogh thì… lem luốc.
Nguyễn Du: Gái tơ mà đã ngứa nghề sớm sao! Cái “đó” mới thực sự là chửi bới, tục tĩu.
XIN TẠP CHÍ DA MÀU BÀY TỎ TRÁCH NHIỆM VÀ SỰ TƯƠNG KÍNH TRONG VIỆC ĐĂNG BÀI! NHỮNG THỨ RÁC RƯỞI, CẶN BÃ, DƠ DÁY, XIN HÃY CẤT RIÊNG ĐỂ BAN BIÊN-TẬP THƯỞNG THỨC ĐỪNG PHÔ BÀY TRƯỚC CÔNG CHÚNG. CÁM ƠN.
Lướt trang Da Màu ngày 5 tháng 5 thấy có 28 bài viết, trong đó có 18 bài thơ. Vốn thích đọc thơ tôi đọc một số bài nhưng cảm thấy mình “lạc hậu” bởi thấy ngượng ngùng với quá nhiều từ theo tôi là khó nghe nếu không nói là thô lỗ: (nhổng đít, liệt dương, cường dương, âm hộ, cặp vú nhà mít, làm tình, sướng ru, tinh trùng, dương vật, ngồi đái, nước đái, làm đĩ, màng trinh, đụ má, chó đẻ, vú dài…).
Đọc có cảm giác như chửi bới, như nói cho đã thật tình khó thấy cái gì bên dưới những dòng chữ.
Theo thiển ý của Kim, một bài thơ hay bài văn, tác giả chỉ nên viết ra một phần, phần còn lại hãy để cho độc giả “viết” tiếp trong khi đọc.
Nói gần hơn một chút, tác giả không phải viết ra chữ “sướng” mà khi đọc độc giả phải rên lên: “Ôi sướng quá!” thì mới gọi là tài tình.
Kim (độc giả) đọc thấy 7 chữ “sướng” trong bài này, sao mà Kim chẳng thấy sướng chút nào dzị?