Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Gió
một đôi mắt thú khóc trong rừng cây đen nói cuối cùng
nó là con bò đầu đàn của người mẹ bỏ cỏ
nó vùi lửa cả bước ra chiếc ngựa
kéo trăng
Cám Ơn Những Con Bò ♦ Chết Trong Giấc Mơ Ta
Mà nếu có đủ những con bò,
Lùa vào đây làm gì đám người bằng này cấp nọ
(Bốc phân, vọc đất có cần đến chữ nghĩa đâu),
Xã hội chỉ còn một màu, đỡ phải canh chừng không phải là hạnh phúc sao
Than đước Cà Mâu
– Em biết, chỉ có chị mới giúp được em chuyện này. Chị thương em nhé.
– Thì em cứ nói đi, việc gì chị làm được chị sẽ làm ngay cho em.
– Chị về Việt Nam, tìm mua cho em một đôi mắt mới.
Những phiến lá từ tâm
tôi nào biết sẽ về đâu khi
mặt đất thâm đen
mặt trời thâm đen
mặt người thâm đen
Phía gió ♦ Những khuôn mặt cuối chiều
Cứ giông giống nhau
ánh mắt vô hồn
miệng rộng . . . và tanh . . .
môi chảy xệ xuống cằm
mấy chiếc nanh dài quá khổ . . .
tới đâu ♦ Vải mành
Cha giọng khàn hát lên, “Bọn chúng ở đó!”
—Ánh lấp loáng của một cái gì đang lấp loáng nơi đó—
“Ta thấy khí giới lóe lên trong những cái bóng!”
Nhìn qua bằng đôi mắt quáng của mình tôi nghĩ tôi thấy
Ở trỏng là khói mây
Ấy là trong khi thiêng có cái mầu nhiệm làm cho vạn vật trở nên hài hòa, tươi vui hơn, kể cả con heo con gà thấy chúng cũng chẳng lo toan chi, vẫn gáy vang, ụt ịt thư thả, dù chúng sắp bị mần thịt, bằm chặt, cho vô cối xay, làm ra chả nem, chiên nướng đưa lên bàn thờ khói hương, rồi hạ xuống hỉ hả buổi tiệc đầu xuân.
trích bản thảo ‘Thơ Chuồng Thú’
sáo vẹt tiếp tục ấp trứng
ruồi nhặng bu biện chứng
pháp luật lè nhè
công lý lải nhải
Nghị quyết
bắt đầu: “ Thưa các đồng
chí . . .” rồi thả buông
chùng bằng giọng thật
sực mùi đặc sản, rượu ngoại
bia ngoại, thuốc lá ngoại
Bưu Thiếp Từ Nhật Bản: Tật Nguyền và Tai Ương
Điều không muốn là gánh nặng cho người khác là lý do tại sao những người bị tật nguyền thường không ưa ra ngoài nơi công cộng, và tại sao người ta không thích than phiền.
Không được nói buồn
nắng tắt
không phải là mặt trời đã chết
em tìm em
xuyên qua phía sau giấc mơ
đã thấy được điều gì
Nước mắt của H.
Em đã khóc cả một thời gian dài
Để có được một nụ cười cô quạnh
Anh đã qua hàng ngàn con sông khô
Để chạm môi vào biển mặn vô cùng
Biển của một thời
mái tôn thấp đôi kiếng cận của thằng khánh cúi thấp xuống lầm lì. thằng hưng cũng có đôi kiếng cận ngước lên như bài thơ quẩy đá qua đồng của nó. thằng tiến ốm và trắng như cái truyện ngắn của nó giang hai tay chạy ra biển. thằng vỵ ngồi im ngó sững người mẹ điên…
Giấc mộng hai chân
Trưa xanh um mặt và đường nhai lá cứng
Ðàn bò dài hân hoan rơi xuống suối
Tóc trắng nếp nhăn mùa canh nguội tiếng tạ ơn
Tìm thấy xác hận thù trên cây chết đứng
raison d’être
trước khi vĩnh viễn
mặt trăng nhọn
một con ngựa cô độc mất đầu
lang thang
và nhận ra hư vô ở ngay tại đó
thoát ♦ hóa ra
pháp tòa thâm nghiêm
xử ba đời một tộc tham danh
con chim chèo bẻo lao đầu mổ vào ngón tay định vị
tháp ngà đổ xuống phía sau lưng
Những Viên Đạn Cuối Cùng ♦ Khiêng Bạn Tù Chuyển Trại
Không còn gọi là vũ khí,
một khẩu colt giữa điệp trùng AK
chỉ còn để yên tâm biết trong tay có bạn
giữa mịt mùng núi rừng
Suy tư về tháng Tư
đám đất đai dưới chân rạch những đường trống hoác
sợi tóc em cũng vàng như những hoàng hôn vàng
nụ cười em nguệch ngoạc dưới bóng mây
tháng tư nổi tiếng vịn tay lịch sử
ra ngoài
ra ngoài
tôi trần truồng, như cây tróc vỏ
em còn có nụ hôn dán vào thân thể
riêng tôi chỉ biết treo con chữ quanh mình
Chuyến đi
“Nhà văn tồn tại qua chữ nghĩa của họ, và không chỉ tồn tại. Họ phải tồn tại như một con người. Cho nên nhà văn phải xứng đáng với chữ nghĩa của mình, và không chỉ cho và vì chính mình. Cho sự tồn tại của Con Người, viết hoa.” (Dương Nghiễm Mậu)
dada forever
đ. cần nghĩ cho cùng
thì cũng thấy rõ rất rõ
rằng ở cái thời đại đỉnh cao đảng to
không chỉ có chuyện tàu lạ
Đêm qua mơ thấy Bao Công
Vì Bao Công không có
vợ nên trong công
đường chỉ còn phạm
nhân, ông tòa và
công an. Ông
tòa ngáp mấy cái
Tuần này trên blog
tuần này giá trung bình của một án tù là 7 năm
blog là nơi bạn có thể hét toáng lên mà không làm phiền ai
bạn có thể tìm được nhiều mảnh vụn của sự thật
để hiểu chúng
bạn phải dùng cuốn từ điển của nhiều cuộc đời
Tình Yêu Không Mầu
Bây giờ, tôi vừa có ác cảm vừa lo sợ chàng hoàng tử ếch da đen đó, lấy hết tình cảm của nàng đang cho tôi, tôi chỉ mong con ếch đó càng chết sớm càng tốt.
bất lực
con vật thương tật còn biết ngoảnh lại đối diện kẻ thù, lần cuối
nỡ lòng nào ta quay mặt
như con đường co quanh trốn, chạy
lòng bàn chân còn nguyên mụt cóc

Bình Luận mới