mỗi lần bực bội em đốt lửa bằng mớ củi dừa kiếm sau vườn
lũ cành ổi đã héo vì tháng ba nắng
tháng tư hư đốn cũng làm cho cỏ úa tàn
đám đất đai dưới chân rạch những đường trống hoác
sợi tóc em cũng vàng như những hoàng hôn vàng
nụ cười em nguệch ngoạc dưới bóng mây
tháng tư nổi tiếng vịn tay lịch sử
tay họa sĩ không biết vẽ gì về tháng tư
đành vẽ em và mặt trời chảy máu
bức vẽ dấu dưới chân thời gian
mỗi lần buồn bã em đi tắm bằng cái gàu kéo nước lên từ giếng
em khỏa thân trong bóng đêm
em uốn éo bờ hông
vuốt những dòng nước lạnh mát
trốn vào bóng tối là một cách lãng quên sự sống
tưới những gàu nước cho chảy đi những muộn phiền
tháng tư chui xuống chân em
thấm vào đất cỗi cằn
em nhắm mắt
cỏ chạm vào lưng
họa sĩ vung cọ
phía trên em
tháng tư bùng vỡ.
.