Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Nghệ Thuật

Giới thiệu Họa sĩ Thanh Trí

8.08.2009

Thanh tú: thanh là trong sáng; tú là tươi đẹp, mà còn có nghĩa là thêu, vẽ, bằng ngũ sắc. Màu sắc thiên nhiên và nhân tạo làm nên bản chất của hội họa. Thanh tú vượt qua vẻ tao nhã trong mỹ nghệ, vươn đến những cảm xúc mãnh liệt hay xoáy xuống đáy uẩn khúc của tâm tư để làm nên nghệ thuật.

Thông tin về Triển Lãm “CHẬP” do 25Studio Tổ Chức

8.08.2009

Chín khuôn mặt rất khác nhau tập hợp lại trong một hoạt động thường kỳ hàng tháng của 25Studio (ngõ 34, Giang Văn Minh). Đó là Nguyễn Phan Bách, Ngô Thanh Bắc, Trần Đủ, Lê Anh Hoài, Nguyễn Xuân Hoàng, Rive Decaillot Harold, Nguyễn Hồng Phương, Nguyễn Song, Phạm Tuấn Tú.

RỪNG VÀ CẢM TẠ NGƯỜI MẸ

29.07.2009

Rừng đã hình tượng người mẹ như những sự khổ đau cùng cực, chịu đựng tận cùng đến những nếp nhăn đáng ra là phúc hậu lại trở thành những đường xếp thô cứng cong quẹo của đá như bức Khuôn Mặt Đàn Bà Già. Nhưng hôm nay qua 7 bức tranh về Mẹ, sự bi đát được đẩy đi nhường cho sự tươi tắn, hồng hồng, xanh xanh và một không gian thật thơ mộng.

Họa sĩ Lê Huy-Miến (1873-1943): Cuộc đời và tác phẩm

8.07.2009

Xuất thân từ một gia đình vọng tộc, dòng dõi thanh thế quan lại, Lê Huy-Miến chào đời năm 1873 tại xã Nghi-Thuần, làng Kim-Khê, huyện Nghi-Lộc, tỉnh Nghệ-An (nay là xóm Sào-Nam, xã Nghi-Long). Cha ông tên là Lê Năng-Nghiêm, dưới triều Nguyễn thăng trầm nhiều chức quan, lớn nhất là Án-sát tỉnh Hải-Dương (Sơn-Tây).

Võ An Ninh: Nhiếp ảnh và cuộc đời

7.07.2009

Trong những chuyến đi với cụ Võ An Ninh, cụ lúc nào cũng mang theo một máy chụp ảnh xưa cũ từ những năm 1930. Từ chiếc máy bạn đường suốt đời này mà nhiều bức ảnh đã trở thành nổi tiếng. Trong nhà ở Saigon, trên căn phòng của cụ ở lầu một (tầng trệt là cửa hàng bán bàn ghế, giường tủ của các con cháu), cụ có treo một bức ảnh tâm đắc và nổi tiếng “Đôi nét thủy mặc Sapa” ….

Hoạ sĩ Phạm Huy Thông: Nghệ thuật là nơi họa sĩ đấu tranh cho cái tốt hơn mà họ tin tưởng

22.06.2009

Nhiều họa sĩ vẽ những đề tài rất “vĩnh cửu”, rất bác học và triết lý, nhưng khi triển lãm thì bẽn lẽn tuyên bố đây là “một cuộc chơi”. Rồi khi đi sâu vào xem tác phẩm, người ta thấy triển lãm đó cũng lờ nhờ như nhiều triển lãm khác, tức là chẳng có tư tưởng hay thông điệp gì mới, chỉ thấy lập loè tính hình thức lười nhác.

Nghệ Thuật Tạo Hình Việt Nam Hiện Đại

8.06.2009

Cách viết phê bình nghệ thuật của Huỳnh Hữu Ủy rất đặc biệt. Nhờ ở phong cách rất tài hoa của ông, Huỳnh Hữu Ủy có thể chuyển tải vẻ đẹp của tác phẩm nghệ thuật đến người đọc, không phải với những biên khảo khô khan mà với những áng văn chương, lắm khi rất diễm lệ. Ðó là cách tốt nhất để tái tạo các vẻ đẹp từ dạng nghệ thuật tạo hình qua dạng chữ nghĩa.

Chọn Thở hay Không Thở?

2.06.2009

 
 
Hồi lâu lâu, có cô bạn kể xem một bộ phim mang tên Hơi thở (Breath) của Kim Ki-duk. Cô bảo xem chẳng hiểu gì. Nội dung chỉ như thế này: Một cô điêu khắc …

Thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý / Cuốn III- do đó, nó lại đến

30.05.2009

Ý tưởng: tôi sẽ đổ khuôn lưng một người đang ngồi, đổ ngay bản gốc, bằng thạch cao. Đổ làm mười bản giống nhau. Sau đó tôi sẽ phủ lên mười tấm lưng mười chất liệu khác nhau, tạo ma-che riêng biệt nhưng tất cả đều phải ngả màu đồng hoặc rỉ sét.
– Hoàn tất công đoạn này tôi sẽ nhét mười tấm lưng vào mười tủ lạnh.

Chùm tranh khỏa thân của Nguyễn Kim Đính

7.05.2009

LTS:
Kiểm duyệt nghệ thuật dựa trên quan điểm đạo đức, tôn giáo, truyền thống dưới nhiều hình thức là một điều phổ cập trong nhiều xã hội khác nhau, không chỉ riêng ở Việt Nam. Chùm tranh khỏa thân của họa sĩ Nguyễn Kim Đính dưới đây nằm dưới sự khống chế của hình thức kiểm duyệt này, nhân danh “thuần phong mỹ tục”.

Chuyến Hành Hương Man Dã

19.03.2009

Tôi nhớ mãi cái khoảng khắc tĩnh mịch đó, khi tôi ngồi trước đền mộ D.H. Lawrence, nghĩ về K., về tương lai chúng tôi, về những đứa con của tôi sau này, và cảm nhận một điều, vừa là khuyến khích, vừa là thử thách, làm sao để sống trung thực với sự xa lạ của chính mình? Làm sao để có hạnh phúc mà không phải thương lượng?

Man with a Look (Người có một cái nhìn)

5.03.2009

sơn dầu trên vải lanh
2006

Triển lãm ảnh “No 3” (27-12-2008)

24.12.2008

Buổi khai mạc triển lãm ảnh "No 3"
của các nhiếp ảnh gia:
TRẦN VIỆT DŨNG
HOÀNG MINH TRÍ
ĐOÀN KỲ THANH
Vào lúc 16h ngày 27 tháng 12 năm 2008
Tại: New space Arts Foundtion
Xóm 3 Thôn lại …

Triễn lãm Chân Dung Đá (01-2009)

18.12.2008

Trong hàng triệu viên đá nơi ven biển, tôi quan sát với cảm quan của người đi săn và cảm tính của người nghệ sĩ. Sự chọn lựa không hẳn …

Nhân đọc bản dịch bài “Người già em bé” của Trịnh Công Sơn

9.12.2008

Chẳng thế mà, trong lời bàn của Ban Biên Tập Da Màu về bản dịch bài hát “Người già em bé” của Joseph Đỗ Vinh và Eric Scigliano có đoạn : “Câu ‘Ghế đá công viên dời ra đường phố’ đã là một thử thách cho người dịch.”

Side By Side: tuyển tập Thơ Dịch Lấy Cảm Hứng từ Nghệ Thuật Hoàn Cầu

8.12.2008

Side by Side: New Poems Inspired by Art from Around the World bao gồm những bài thơ dịch sang Anh ngữ, với nguyên bản lấy hứng từ những tác phẩm nghệ thuật của nhiều quốc gia trên thế giới, theo truyền thống thi ca họa hình (ekphrastic poetry) xuất xứ từ Hy Lạp. Một bài thơ được tuyển chọn trong tập Side By Side là bài “Màu Phố Phái” của nhà thơ Lâm thị Mỹ Dạ, mà Đinh Từ Bích Thúy và nhà thơ Martha Collins đã dịch sang tiếng Anh thành “The Color of Phai Street.”

Chùm thơ hình số 5 – Huỳnh Lê Nhật Tấn

7.12.2008

Chùm thơ hình số 5 – Huỳnh Lê Nhật Tấn
Gồm 6 “câu thơ”
 

Chùm thơ hình số 4 – Huỳnh Lê Nhật Tấn

6.12.2008

Chùm thơ hình số 4 – Huỳnh Lê Nhật Tấn
Gồm 6 “câu thơ”
 

Người Già Em Bé (1965)

1.12.2008

Cách diễn dịch của ca sĩ Hồng Nhung đặt bài hát vào bối cảnh lịch sử của thời quá khứ. Trái lại, ta có thể nói cách diễn dịch của Khánh Ly, dù xuất hiện trước Hồng Nhung, đặt bài hát trong bối cảnh thực tại.

the old man and the child

1.12.2008

Câu mở đầu của bài hát Trịnh Công Sơn đã là một thử thách cho người dịch, “Ghế đá công viên dời ra đường phố.” Tại sao ghế đá lại bị dời ra đường phố? Ghế đá này ở đâu, lúc trước ở trong một công viên tọa lạc ngay trong thành phố, hay ở một chỗ nào khác?

Tranh Lý Trần Quỳnh Giang

25.10.2008

Sinh năm: 1978 tại Hà Nội Tốt nghiệp: Đại học Mỹ Thuật Hà Nội năm 2002 Email: [email protected]
 
Triển …

Nhục Cảm Ven Biển

23.10.2008

Những hang động ngõ ngách vùng ven biển California là nguồn cảm hứng cho loạt tranh Dục Cảm Ven Biển. Những hình thể ngộ nghĩnh từ thiên nhiên, làm tôi mỉm cười, mà ít nhiều liên hệ đến những ý nghĩ nghịch ngợm. Cũng những hình tượng này, thiên nhiên cũng cho tôi cái kính trọng, đôi khi sợ hãi như những thần linh. Cái tầm thường trần tục cùng đầy ắp linh thiêng, hởi những Linga và Yoni của tôi.

Li Guangxin – Nhiếp Ảnh Gia Thế Hệ C

19.10.2008

Lưu Diệu Vân giới thiệu

Nhiếp ảnh gia Li Guangxin sinh năm 1973 tại Chongqing, Trung Quốc, được liệt kệ vào hàng ngũ những nghệ nhân trẻ đầy triển vọng của thế hệ C – thế hệ phải đối diện với nhiều đổi thay (Change), cơ hội và thử thách của thế kỷ mới.

Rêu Nhập Hồn

18.04.2007

Năm 1991-1992, khi có được chiếc máy ảnh, tôi đi săn ảnh. Lòng nghĩ rằng, không vẽ được thì thôi, đành chup vậy. Nhưng đây là những bức ảnh do một họa sĩ chụp, đó là những tác phẩm mang bố cục của tranh trừu tượng mà màu sắc không gọi tên được, hay có thể gọi là “màu thời gian”?

NGUYỄN ĐÌNH THUẦN: THẾ GIỚI CỦA NHỮNG HANG ĐỘNG THẠCH NHŨ

23.12.2006

Có lần khi xem tranh của Nguyễn Đình Thuần sau khi uống vài ly rượu, tôi chợt nhận ra rằng sự thống khoái của mấy ly rượu cộng với không khí của những bức tranh làm cho tôi thích tranh của anh lạ lùng. Không gian trong tranh bây giờ là không gian của kính vạn hoa luôn luôn biến đổi. Sự sống của những bức tranh như đâm chồi, trổi dậy theo chiều cao, trườn chảy ra theo chiều sâu bằng những vết, mảng màu phi hình dạng sáng, tối, đậm đặc và sung mãn.

“Stranger than Fiction” – Một Bộ Phim Dành Cho Độc Giả

21.11.2006

Là người viết, bạn có bao giờ từng tưởng tượng là những nhân vật bạn đã sáng tạo sẽ trở thành sự thật hay không? Những người thật sống trong đời thật, đi đứng nằm ngồi, yêu ghét thương giận, và đi làm những công việc bạn đã trao cho họ làm trong câu truyện của bạn hẳn hoi. Là người đọc, bạn có bao giờ tự thuật lại cho mình nghe sau khi đọc xong một câu truyện rất hay không?

Dương Văn Hùng, Nhà Điêu Khắc Vô Ưu

18.11.2006

Có người gọi Dương Văn Hùng là Họa Sĩ, có người gọi anh là nhà điêu khắc, bởi vì Dương Văn Hùng tốt nghiệp trường Quốc Gia Mỹ Thuật Sài Gòn bộ môn điêu khắc và hội họa. Theo tôi, nếu cần thiết để chỉ rõ cái nghiệp dĩ của Dương Văn Hùng, chúng ta phải gọi anh là nhà điêu khắc, hơn thế nữa, một nhà điêu khắc tài hoa.

Về tranh Phục Sinh của Khánh Trường

4.11.2006

Ở con đường vẽ tranh, Khánh Trường hài hoà không câu nệ. Anh vẽ như là tìm kiếm, mãi tìm kiếm, để mà vui. Vui thôi. Gọi cho to lớn là hành trình, gọi cho gọn lại là chuyến đi dạo phố, của ai kia nửa tập hài cú ngăn ngắn, ngoài cửa là mấy thân chuối ba tiêu xanh nõn xanh non.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)