Bài thuộc thể loại: Sang Việt ngữ
Buổi sáng
Tôi thức dậy. Tôi ngán ngẩm
việc phải bôi hồng đôi má. Khuôn trăng tôi
trong gương trông thật xấu xí.
Đôi vai gầy trĩu nặng
Con khỉ trong khu Shinagawa
Thỉnh thoảng nàng lại không thể nào nhớ nổi tên mình là gì. Chuyện này thường xảy ra khi ai đó bất ngờ hỏi tên nàng. Chẳng hạn, lúc nàng đang ở một cửa hàng thời trang để sửa lại gấu của một chiếc váy, cô nhân viên bán hàng hỏi: “Xin chị cho biết tên mình?”, đầu óc nàng bỗng nhiên hoàn toàn trống rỗng.
Phấn son không giúp được gì
Tôi không thể kiềm chế được mình.
thần Tình Ái đang hoàn toàn điều khiển tôi
& tôi bị ném tung vào
giữa nhục nhã & khát khao,
đức hạnh & ham muốn
tan hủy & tái sinh
suy đồi & cứu rỗi.
232-9979
Gọi điện thoại cho chị thế này cũng có thể là điều sai lầm. Tôi có thể nghe được tiếng mấy đứa trẻ. Tôi không biết phải bắt đầu như thế nào để thú nhận những điều tôi đã làm.
Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 3)
Tôi thật sự cảm thấy áy náy khi Tiểu Phụng ra đi mà không chào tôi. Nhưng mặt khác tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng, ít ra mình đã không gây ra điều gì oan trái. Tôi nghĩ tôi có thể sống bình thường với những cô gái bình thường, khi tôi cần. Những bức tranh tôi vẽ càng ngày càng tồi tệ. Một sự lập lại buồn nản. Những mảng màu không âm vang.
Khi Đàn Ông Yêu Đàn Bà
Nghe cũng không đến nỗi dễ ghét như tôi tưởng, vả lại, giọng nói có chất thổ-âm miền Nam nước Mỹ ấy nghe cũng dễ thương, nên tôi đã mời hắn uống rượu. Hắn mỉm cười, nhìn tôi đăm đăm. Lấy kính râm đen ra, đôi mắt hắn trong vắt, viên kim cương đeo một bên tai loáng sáng trong ánh nắng hờ hững. Quả thật, kiểu đàn ông nầy trông rất đẹp.
Đề phòng giáo lý khuyển cẩu
Từ khi tôi đến Úc năm 1999 – nhất là khi tôi được rời khỏi trại tập trung tỵ nạn Maribyrnong hai năm sau đó – tôi đã cảm kích cái vẻ dễ dãi nhưng hơi bảo thủ, của những khu ngoại ô thành phố Melbourne; phần lớn người Úc chào đón rất cởi mở thân thiện, từ bên trong những hàng rào gỗ cây của họ. Nhưng những con chó giữ nhà thì hoàn toàn trái ngược lại. Chúng đưa tôi đến một tình trạng khủng hoảng văn hóa nặng.
Du lịch
Mặc dù chúng tôi xây dựng không giỏi, chúng tôi
biết cách tháo gỡ các thứ.
Chúng tôi có thể tháo gỡ Thành Phố New York
trong nửa giờ để bán ve chai.
Người Thiếu Nữ Bay Qua
Những chuyến bay kiểu này (đa số là do các thiếu nữ thực hiện, thật sự là vậy) cũng không phải là quá hiếm hoi nơi toà cao ốc đang nói, và chúng tạo nên một sự chia trí đầy thích thú cho những người sống tại đây; đó cũng là lý do vì sao giá thuê của những căn chung cư này thật đắt.
Chất thơ của niềm khát khao
Không trao đổi một lời, hai người vào ngay thang máy. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chờ thang máy lên đến tầng thứ chin, người đàn ông hẳn đã cởi hai nút chiếc áo lụa của chị và bàn tay sần sùi của y hẳn đã nắn vuốt đôi vú săn chắc của chị. Vừa bước chân vào phòng số 912, y hẳn đã vội vã lột áo chị cứ như lột da một con rắn. Chị hẳn đã nhìn những bắp thịt cuồn cuộn của y một cách tiếc nuối
Edward P. Jones và những Tâm Ca Cho Dân Mỹ
Edward P. Jones có một tấm ảnh trắng đen duy nhất của mẹ, bà Jeanette Satana Majors, chụp lúc còn trẻ, ở thủ đô Washington; bà mang đôi bông tai ngọc trai, mặc áo trắng, ngồi thẳng lưng, chân tréo, với tòa nhà Quốc Hội bên phía vai phải, như một người lính gác. Mới thoáng nhìn, tấm ảnh – đăng chung trong bài tiểu luận “Bức Chân Dung Ngày Chủ Nhật” của Jones, năm 1994 – làm ta nghĩ đến một hình chụp chính thức của một người đàn bà Mỹ gốc Phi, trẻ, thanh lịch, sung túc, hoặc giả là con gái của một nhà ngoại giao, hay cũng có thể là một giáo sư mới ra trường. Hai mươi bốn tuổi, Jones thừa hưởng tấm ảnh này một tháng sau khi mẹ ông mất, năm bà năm-mươi-tám.
Toni Morrison
Là nữ tác gia Mỹ (sinh 1931) được giải Nobel Văn chương năm 1993, tác phẩm của Toni Morrison khai thác kinh nghiệm và vai trò của phụ nữ da đen trong một xã hội phân biệt chủng tộc và do nam giới thống trị. Trung tâm của những câu chuyện đa tầng và phức tạp của bà chính là di sản văn hóa Mỹ gốc Phi độc đáo.
Stewart Crenshaw
Hơn một thế kỷ sau khi qua đời, Stewart Crenshaw còn gây tranh cãi không ngớt. Bằng một quyết định siêu phàm hay đạo đức giả, Creshaw đã mãi ghi dấu cá nhân vào lịch sử Hoa Kỳ. Tương tự như Billy the Kid, Tokyo Rose, Muhammad Ali, hay Jeffrey Dahmer, Crenshaw là biểu tượng Mỹ, nhưng trong khi những nhân vật trên đi vào lòng người bằng cách phạm pháp, Crenshaw chưa bao giờ là tội đồ. Mặc dù tự biến mình thành nô lệ, ông chưa bao giờ ngồi tù. Crenshaw chỉ đi ngược lại niềm tin sâu thẳm nhất của thời đại ông, và có thể của cả thời đại chúng ta.
Những mảnh đời trong Thế Giới Đã Biết
“Tối hôm đó Caldonia chịu cho Moses ngủ với cô lần đầu tiên từ khi ba người nô lệ mất tích. Anh vẫn thèm khát qua đêm trên giường với cô và anh nói hẳn với cô điều này, nhưng cô vẫn chỉ để anh ôm dưới sàn và không nói gì sau đó. Rồi anh hỏi: “Chừng nào em mới thả tự do tôi?”
thơ Lucille Clifton
khi tôi nhìn cô
được bọc lại như rác
ngồi đó, vây quanh bởi mùi hôi
của vỏ khoai tây quá cũ
hoặc
khi tôi nhìn cô
trong đôi giày của ông già cô
với ngón út cắt đi
ngồi đó, chờ trí óc cô
như chờ hàng chợ tuần sau
Đang Uống Cà Phê Ở Nơi Khác
Heidi bắt đầu ngủ lại ở phòng tôi. Có khi cô ngủ trên sàn nhà; có khi chúng tôi nằm ngủ chung như cá mòi, hai bàn chân tôi ngang với đầu cô, đến khi cô than phiền là bàn chân tôi đang “chế giễu” cô. Cuối cùng, đến khi chúng tôi ngủ ngang mặt nhau, cô nói, “Như vầy tốt hơn nhiều”. Cô nằm gần tôi đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi kem đánh răng của cô. “Tao thích tóc mày,” cô bảo tôi, rờ rẫm nó trong bóng tối. “Mày nên để tóc duỗi xuống thường xuyên hơn.”
Wole Soyinka
Trong số những nhà văn đương đại lớn nhất châu Phi có Wole Soyinka. Ông cũng là một trong những nhà cổ xúy văn hóa bản địa giàu tưởng tượng nhất của lục địa này cùng cái trật tự xã hội nhân văn tiêu biểu của nó. Ra đời ở Tây Nigeria năm 1934, Soyinka lớn lên trong khu truyền giáo Anglican ở Aké. Là một học sinh sớm có tư chất, Soyinka lúc đầu theo học trường tiểu học của nhà dòng nơi bố anh làm hiệu trưởng, sau đó chuyển sang trường trung học ở Abeokuta nơi hiệu trưởng lại là một ông chú.
Homoerotic Poem
Chàng không còn ở đây chàng đã quá xa
Đời sống lại bắt đầu bẳng tiếng động
Ngày vỡ ra vô cùng tẻ nhạt
Tái mét con đường trần trụi trong mưa.
Gửi Cô Con Gái Ra Đi
Người mẹ khóc một mình
vào trong hộp kim chỉ nạm ngọc của bà
vòng chỉ đỏ
quanh ống cuộn,
cuộn chỉ mà ngày xưa bà dùng để khâu
cho cô con gái cái áo lụa đầu tiên
Nói chuyện với Banana Yoshimoto
Phẩm chất luôn quan trọng hơn số lượng. Ðiều này đúng cho mọi thứ. Ngay cả nếu bạn viết chỉ một dòng trong đời, nếu nó nằm trong đầu người nào vĩnh viễn, thì cũng thỏa mãn rồi.
Phòng thí nghiệm từ vựng
Từ này nghĩa là mong muốn,
tình yêu, tình bạn, hiếp dâm, hoặc cơn thèm đột xuất
lôi kéo người nào vào một cuộc đối thoại
triết
Nhà ăn lúc chiều tối và một hồ bơi trong mưa
Juju và tôi chuyển đến đây vào một buổi sáng đầu đông mù sương. Không có nhiều thứ phải chuyển tới – chỉ một cái tủ cũ, một cái bàn viết và một vài cái thùng. Khá đơn giản. Ngồi trên hiên nhà, tôi nhìn chiếc xe tải nhỏ rùng rình chạy khuất dần sau màn sương. Juju chạy quanh ngôi nhà khịt khịt mũi, nó muốn xem xét bức tường màu xám tro và tấm ván kính trên cửa ra vào như để chắc chắn rằng đây là ngôi nhà mới của nó. Nó vừa nhìn ngắm vừa sủa cấm cẳn, cái đầu cứ ngoẹo sang một bên
Những Bài Tình Ca
Tiếng vang dội của âm thanh đó len lỏi ngọt ngào, mềm mại, tác động như một sự xoa dịu nơi bộ phận bị siết chặt nhất bên trong trái tim tôi, giúp các nút thắt lỏng ra. Giống như một luồng sóng biển, và tiếng cười của những người tôi đã gặp ở khắp mọi nơi, những người tôi quen biết thân thiết và nay đã chia xa, và như loại từ ngữ những người đó đã nói với tôi, và tiếng kêu rên của con mèo tôi đã đánh mất, và như sự hỗn hợp của tất cả những âm thanh nền reo vang ở nơi chốn thân thương nhất của tôi, một nơi xa xôi, một nơi đã không còn tồn tại, và hệt như sự ồ ạt của những hàng cây vút qua đô…
Những Giấc Mơ
Tôi không biết đường nào đi lên và đường nào đi xuống
Đâu là bầy thỏ và đâu là mặt trời
Tôi đang lướt đi
Lướt đi sà xuống bay vút lên
Nhanh hơn nhanh hơn cao hơn cao hơn
Chiếc giày kim cương của em
Ðừng viết về nỗi không nhà
hay chốn thân quen xa nhà.
Ðừng viết về chiến tranh,
dù em bênh hay chống,
vẫn là chiến tranh chết tiệt.
Đàn Bà Muốn Gì?
Tôi muốn nó sát nách và hở lưng,
cái áo đầm này, để không ai phải đoán mò
ở dưới có gì. Tôi muốn bước ngang
con đường trước tiệm Thrifty’s và tiệm bán đồ ngũ kim
với tất cả những chùm chìa khóa lấp lánh trong cửa sổ,
băng qua chỗ Ông Bà Wong đang bán những cái bánh donut
Thử nghiệm một cách trình bày dịch phẩm thơ
tôi mượn ánh sáng yếu mờ của
buổi sớm tinh sương để mài dao
phát hiện thấy sống dao dần vẹt
lưỡi dao thì lại rất cùn
mặt trời vụt lóe

Bình Luận mới