Bài thuộc thể loại: Giới thiệu tác giả
Đầu năm Nhâm Thìn, trò chuyện về thơ cùng thi sĩ Ngu-Yên (phần 2/4)
Làm thơ như đi băng rừng. Có phương hướng. Có mục đích ra khỏi rừng nhưng không rõ sẽ đi như thế nào? Thấy gì? Gặp gì? Cảm giác ra sao? …. Nếu biết trước hết những sự kiện này, người làm thơ đang đi trong khu rừng của Disney Land. Rừng giả. Và bài thơ giả.
Đầu năm Nhâm Thìn, trò chuyện về thơ cùng thi sĩ Ngu-Yên (phần 1/4)
Lady Gaga như Picasso, vẽ lại bên trong thời đại của họ. Khác chăng, Picasso vẽ trên khung vải. Gaga vẽ lên thân thể, mặt mày, áo quần và cuộc sống của cô. Cái mới và cái lập dị giống nhau bên ngoài, khác nhau bởi sự trung thực bên trong.
Hãy thử dán lại những hạnh phúc cũ (*)
Không phải chỉ là “dán” lại chính mình, người ta còn có thể “dán” lại cuộc đời, “dán” đêm này vào đêm khác, “dán” ngày này vào ngày kia. Dán lại, để hy vọng tìm lại được một chút âm hao cũ, một chút tuổi trẻ ngày xưa. Hay để tìm lại bóng dáng của một nụ cười. A shadow of your smile ….
Robert Frost: Dừng chân tuyết xuống rừng chiều
Không một lý tưởng nào, một lập trường nào, lại không thường xuyên bị khuynh hướng tự ý thức này thách thức mỗi ngày, ở mỗi sự kiện, trước mỗi khúc quanh của lịch sử cá nhân và dân tộc.
Thanhha Lai: xúc động bởi cái đẹp trong thơ Nguyễn Du
Tôi đọc bản Truyện Kiều song ngữ với phần dịch thuật của Huỳnh Sanh Thông. Tôi đã run vì xúc động với cái đẹp trong thơ Nguyễn Du. Khi đọc đến dòng “Con tằm đến thác vẫn còn vương tơ,” tôi gần té ngã vì rung động.
Vài phút với nhà văn Song Thao nhân dịp PHIẾM 10 chào đời
Các nhà phê bình liệt tôi vào loại tác giả “hội nhập”. Như nhà văn Nguyễn Mộng Giác … đã nhận xét: “ [Đ]iều … độc đáo nhất … là nhân vật chính người Việt của Song Thao không còn là tù nhân của bất cứ thứ ghetto nào …. Ra khỏi cái ghetto quá khứ Việt Nam, nhân vật truyện Song Thao mới ý thức được rằng nỗi đau Việt Nam không phải là nỗi đau … chỉ có dân tộc chúng ta phải gánh chịu.
Thanhha Lai: từ trong ra ngoài rồi bắt đầu lại
Tôi không biết đọc một quyển sách nhi đồng / Có ai tin rằng tôi đã đọc Nhất Linh? / Nhưng rồi ai đây biết ông là ai?
Sáng Tạo là Tất Cả: Đọc The Humbling của Philip Roth
Ở tuổi bảy mươi bảy, nếu còn chút dương lực, [Philip Roth] cũng không còn coi tình dục là quan trọng. Chỉ còn có tình yêu. Và không chỉ là tình yêu nam nữ. Có niềm say mê lớn hơn nhiều : sáng tạo…. Bao giờ ta còn gây ngạc nhiên và gây tức tối cho đối thủ trước mặt là ta còn …sống được.
Công thức tâm linh của Hermann Hesse
Ánh sáng và bóng tối – quyện vào nhau trong một tâm thể bị phân chia – sẽ đóng dấu công thức tâm linh của Hesse qua tác phẩm Sói Đồng Hoang và Narziss und Goldmund. Những yếu tố này được kết hợp với một lưỡng phân khác: ảnh hưởng đối chọi giữa mô týp người cha và người mẹ.
Sau cùng Nobel đã đến với Tomas Tranströmer
Không phải Adonis hay Murakami, hay Amos Oz, Les Muray hay Ko-Un, hay Bob Dylan, mà là Tomas Tranströmer – nhà thơ của chính đất nước trao giải. Như thế đây là lần thứ tám Nobel văn chương được trao cho một người cầm bút Âu châu trong 10 năm trở lại, tiếp theo tiểu thuyết gia Herta Müller của Đức năm 2009, nhà văn Pháp JMG le Clézio năm 2008, và tiểu thuyết gia Doris Lessing của Anh năm 2007.
Trò chuyện cùng anh Hai An Phú nhơn ngày giỗ thứ tư của nhà văn Phong Hưng Lưu Nhơn Nghĩa
Tôi không phải là nhà văn như vài người bạn vui đùa quá lời. Tôi viết vì ở thế cùng cực, như viết nhựt ký và hồi ký, để giải tỏa căn bịnh ẩn uất tâm lý …bị từ [hồi còn] nhỏ, đang lành bịnh khi xong nợ ngân hàng, bịnh lành hẳn, lúc đó hết luôn nghiệp văn.
Tôi đọc Những Tháng Năm Cuồng Nộ của K.Đ.
Mario Vargas Llosa đã dùng những con chó làm hình tượng nhân vật thay cho giới thanh niên đương thời …. Trong chừng mực nào đó, K.Đ. cũng tiếp cận theo lối thể hiện này, ông tả nhân vật khi chào đời đã bị thả trôi sông, được một người đàn bà lam lũ không chồng con nhặt về, nuôi dưỡng bằng sữa của con chó mới đẻ, từ đó xóm làng gán cho cái tên ‘thằng chó đẻ’.
“Khi người ta cúi mặt” lượm những mảnh vỡ bản thể
“Khi người ta cúi mặt” gợi nhắc cho người đọc nhận diện lại mình khi cúi lượm những mảnh vỡ bản thể nằm rơi rớt suốt chiều rộng của cuộc sống và suốt chiều dọc cuộc đời. Nó cho người đọc những cơn phản tỉnh, để tìm thấy một chân lý…
Ánh sáng từ những đường thẳng
Ánh sáng từ những đường thẳng
Phan Phương Đông
Sinh năm 1961, hiện sống và làm việc tại TPHCM.
Nhà thơ Nguyễn Hàn Chung và “Nghịch Lưu Của Tuổi” (phần 2/2)
…nếu không muốn nói là anh chưa tìm được người đồng điệu, tri âm, tri kỷ, ít nữa là đồng điệu trong cách suy nghĩ, trong cách diễn đạt, và cả trong cách giải trí giản dị nhất mỗi ngày là anh muốn làm cho thơ mình khác với cái cũ
Nhà thơ Nguyễn Hàn Chung và “Nghịch Lưu Của Tuổi” (phần 1/2)
Thông thường theo lệ cổ, “Lúc trẻ bỏ xứ ra đi lúc già mới trở về -Tóc râu đều bac cả mà giọng quê không đổi (theo Hạ Tri Chương),” Nguyễn Hàn Chung đi ngược với cái trình tự kinh điển ấy. Bao nhiêu năm làm nghề gõ đầu trẻ ở quê nhà Quảng Nam bây giờ già khèn trí cùn lực đoản còn phải uốn môi, uốn lợi học tiếng nước người nên liều mạng đặt tên tập thơ.
Chân dung Luân Hoán trong bóng chữ
Tuy “tóc tai, người ngợm” của Luân Hoán không có vẻ khinh bạc như Nguyễn Bắc Sơn khi kêu lên “Cắt tóc cạo râu là chuyện nhỏ/Ba ngàn thế giới cũng không to”, ngẫm lại, nó lại là nguyên mẫu của người lính chiến từ thời Vương Duy đến … Quang Dũng … Cao Xuân Huy … sau này.
Bắc Nam Phảng Phất Nụ Cười: Trò Chuyện Cùng Anh Hai An Phú (phần 2)
Quách Tấn viết: “Viết địa phương chí cũng như viết truyện ký, phải viết bằng “cây bút trí” chấm vào “bình mực lòng” thì mới làm cho cảnh sống người sống.
Bắc Nam Phảng Phất Nụ Cười: Trò Chuyện Cùng Anh Hai An Phú (phần 1)
Hồi còn nhỏ, đi theo cha tôi vào một cái chùa Miên, tôi thấy trên tường có treo một bức tranh vẽ 3 người Miên châu đầu vào nhau, một cái nồi nước bắc lên trên 3 cái đầu đó, rồi đốt lửa lên nấu nước, một người “An Nam” đứng coi nấu nước, phía dưới bức tranh ghi lời nói: “Đừng nhúc nhích đổ nước của ông.”
Giới hạn từ tôi – Bên trong đoản khúc
Bằng chất liệu thân cây tre luống to, ngắn dài sơn đỏ trắng ghì xiết nhau tạo từng tổ hợp nghệ thuật. Họa sĩ Doãn Hoàng Kiên đã chiêm nghiệm bốn năm ròng rã để chuyển hội họa giá vẽ, sắp đặt giới hạn này sang giới hạn ý niệm, vượt qua hy vọng đời sống hiện tại là giới hạn tạm thời.
Osho: Tâm và Thiền
Tôi là tâm thức, và tôi là tự do. Tôi dùng hai từ “tâm thức” và “tự do”, chỉ để làm cho những điều bất khả tư nghị bạn có thể hiểu nhiều hơn. Nói khác đi, cả hai có cùng một nghĩa.Tâm thức là tự do, tự do là tâm thức….
Nhạc trưởng Vũ Thành và tôi
Ông là một người rất thẳng tính trong khi phê bình âm nhạc hay giọng ca. Một giọng ca dù được cả nước khen hay nhưng ông thấy kém, ông nói thẳng là kém. Tôi còn nhớ khi bài ca Tuổi Ðá Buồn của Trịnh Công Sơn được ấn hành, bán chạy như tôm tươi…
Lê Văn Khoa: Tiếng Ru Từ Đất Mẹ
Lòng yêu nghệ thuật của ông là tuyệt đối. Ông chân thành với nó như một tín đồ ngoan đạo và ông dốc toàn bộ tâm tư, trí lực, tài năng mình vào đấy. Khối óc và con tim, ông dành cả cho nghệ thuật. Sự toàn nguyên của một nghệ sĩ chân chính hiện hữu…
Khoảng cách xa gần giữa truyện ngắn và thơ Đặng Kim Côn
Nỗi lòng ưu uất của Đặng Kim Côn… dàn trải bằng chất liệu ngôn ngữ đa cảm… dẫn người đọc lần theo những cảm xúc chân thật có phần bỡn cợt “Ta muốn nhảy xuống hồ tự tử / Nhưng hồ nhỏ quá e hồ đau.”
Để đi đến xám trắng đen, Nguyễn Trung đã là…
“Là bởi vì với nó, tôi có thể nói lời thô mộc giản dị mà không phải bóng bẩy rườm rà, trực tiếp mạnh mẽ mà không phải vòng vo tiểu xảo. Với nó tôi có thể đưa ra những hình ảnh sâu xa từ vô thức chứ không phải hình ảnh bên ngoài, nhiều màu sắc.”
ĐOÀN TẦU “THỐNG NHẤT” (hay là “quân tử dĩ hậu đức tải vật” [1]
Theo Đỗ Lai Thúy, phê bình văn học Việt Nam, cũng như sáng tác văn chương, thường chậm hơn thế giới …. Nó phải đi trên chuyến tàu tốc hành để đuổi bắt thế giới. Các phương pháp phê bình, vì thế, không tuần tự nối tiếp, mà gối tiếp nhau … như những đợt sóng, cái trước chưa qua thì cái sau đã xô tới … tạo ra sự không thuần nhất.
đàm thoại với nhà văn Trần Doãn Nho
Lên án chuyện đưa tình dục vào văn chương cũng là một … sự kỳ thị, kỳ thị với cuộc sống …. Với phân tâm học, tình dục đóng một vai trò khá quan trọng trong việc hình thành cá tính, quan điểm sống cũng như quan hệ với xã hội. Nó là một sức mạnh vô thức, phần nào chi phối các hành vi, cử chỉ và thái độ của con người.
Thăm hỏi và trao đổi cùng Bác sĩ Hoàng Xuân Chỉnh
Tóm lại, mỗi người có thể chọn cho mình một loại sách để đọc theo sở thích tùy theo từng lứa tuổi; những quyển sách đó có lúc mình đọc say mê hồi còn thanh niên, nhưng có lúc mình không còn có thể đọc lại với lòng say đắm ấy nữa vì nay tuổi đời chồng chất thêm nhiều; nhưng với tự điển và từ điển thì ở lứa tuổi nào…

Bình Luận mới