Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
hở rất nhiều ngực và chiếc váy
ngắn cũn cỡn, c cũng mang đặt
một đĩa lớn vừa bưởi, vừa chuối,
vừa nho, xoài mới mua ở cửa
Tôi từng nghe từng đọc những chuyện về Hồng kê
mãi đến khi xem phim Red Sorghum* tôi mới thấy cánh đồng Hồng kê và thấy cả màu rượu đỏ
Những gã này từng có thời ngồi xổm trên cây
người đầy lông lá và mang nét hung bạo.
Rồi họ bị nhử ra khỏi khu rừng sơ khai
và rồi thế giới được tráng đường và bin đinh được xây cất
cao đến 30 tầng.
Truyện ngắn “Yokyoken – kagero” của Fujisawa Shuhei, đăng lần đầu trên tạp chí văn học O-ru Yomimono tháng 3 năm 1979, được dịch từ nguyên tác là truyện thứ 4 trong tập truyện “Kakushiken Shufusho” (Truyện Bí kiếm – Kiếm ẩn trong gió thu), bản bỏ túi, do nhà Bunshun Bunko tái bản lần thứ 12 tháng 12 năm 2006.
Rừng đã hình tượng người mẹ như những sự khổ đau cùng cực, chịu đựng tận cùng đến những nếp nhăn đáng ra là phúc hậu lại trở thành những đường xếp thô cứng cong quẹo của đá như bức Khuôn Mặt Đàn Bà Già. Nhưng hôm nay qua 7 bức tranh về Mẹ, sự bi đát được đẩy đi nhường cho sự tươi tắn, hồng hồng, xanh xanh và một không gian thật thơ mộng.
Đến đây ai nấy đều rõ cách làm của anh Tám Thuốc: Để biện minh cho hiện tại của mình thì cứ việc đưa ra một cách cắt nghĩa quá khứ theo cách của mình.
Tôi đến Volendam vào mùa thu năm 2000. Mùa thu ở miền bắc Âu không huy hoàng như Paris hay miền núi Trung Âu, nó vẫn xam xám cái màu cố hữu của vùng biển Bắc, và mưa lất phất bay trên ngôi làng chài cổ kính.
Khởi từ gai lưỡi
môi kề môi cắn rướm môi
vờn mê muội mê mệt trên nhạc nền giấu dưới bề mặt nệm
ca khúc ba động chấn động xô lệch mền&gối
con báo siết cơn bão nhấp nhô nhồi sóng vượt sóng trào sóng hổn hển
Thật thế, tôi đang sống trong thời u tối
Lời hồn nhiên là dại điên. Trán trơn tru
Có nghĩa vô tình. Kẻ đang cười
Chỉ vì chưa nhận được hung tin.
… bất cứ điều gì con người hiện đại cũng lấy khoa học làm cơ sở để chứng minh; nhìn về lãnh vực tôn giáo, ngay cả trong những sự kiện gọi là phép lạ của các vị thánh, giáo hội cũng cần khoa học nhúng tay vào, để căn cứ vào đó mà thẩm định xem phép lạ có thật hay không.
Theo nhà thơ Tế Hanh, đời người có ba cái quý nhất: tuổi trẻ, tình yêu, thơ ca. Với Huế, và chỉ Huế ông có được cả ba cái đó, sau này ông không tìm được nơi đâu. Đây là thời gian ông làm được những bài thơ đầu tiên như : Quê hương, Con đường quê, Những ngày nghỉ học…
kh gầy
tự nghĩ tháp chuông là mình
tự đánh những âm mạnh chói tai
tự khóc
bằng lối opera nửa mùa giữa người với vật thể
lão biết việc đương ngồi như vầy quả chưa đúng lúc [dẫu tâm trạng có như sương, như khói.] tên bảo vệ quảng trường, hắn có thể may bản mặt lão dính vô đít lão bất cứ lúc nào.
Kẻ sùng tín của Eric Hoffer là một nghiên cứu kinh điển về một hiện tượng tái diễn trong lịch sử loài người. Tác động và nét đương đại của nó không bị mất đi chút nào qua năm tháng. Có thể tiên đoán khá chắc rằng cuốn sách này sẽ được các thế hệ tương lai đọc để có thể hiểu rõ hơn, không những quá khứ của họ mà cả hiện tại của họ nữa.
Người hùng của Hoffer là con người độc lập, tự chủ, loại người tự tin và yên bình trong tâm hồn về bản thân mình, dấn mình vào với hiện tại. Trong sách của Hoffer, loại người hùng này, được vun bồi lên bởi những xã hội tự do, được đặt đối lập với “kẻ sùng tín”, kẻ khởi đầu từ chỗ cùng quẫn, uất ức, bị thúc đẩy bởi mặc cảm phạm tội, thất bại và nỗi ghê tởm chính bản thân, đến chỗ chôn vùi nhân dạng riêng của mình trong một lý tưởng hướng đến cứu cánh cho tương lai.
một con mắt
đã đong đưa từ nửa địa cầu này, một bán đảo xa xôi
hắn nhặt lấy con mắt còn sót lại
ném
Như người tù tái tạo liên tục những bài thơ trong trí óc, như một kiến trúc sư, người dịch vừa là người phá hủy vừa là người xây lại lại tác phẩm. Những tàn phá vẫn không thể phủ nhận điều là tác phẩm đã có một lịch sử, đã được ra đời lần đầu tiên trước khi những bản sao xuất hiện….
Nếu bạn dưới 20 tuổi thì tôi không cần giải thích iPhone là cái gì. Nếu bạn trên 20, có khả năng là bạn không biết, hay nghĩ đó là một cái điện thoại di động. Nhưng iPhone không đơn giản là để liên hệ điện thoại mà là một lối sống, một vật dụng gần như là được nhân cách hóa, một người tình đã dính vào thì bất khả ly thân.
Hơn chín giờ tối, ông khách mà Trần vừa chở mới đến gọi xe. Tưởng khách “sộp”, cánh xe ôm cùng bến với Trần nhao ra gạ gẫm. Khi ông ta nói địa danh phải đến, thì họ ngãng cả ra: nơi ấy, một vùng quê cách trung tâm thành phố hơn hai chục cây số, đêm thì sắp khuya rồi…
Hắn là Peter Đại Đế. Hắn là sa hoàng. Hắn là chiếc xe hề với thêm một chiếc xe.
Funiculì, Funiculà. Hắn là kẻ cho bộ phận. Hắn làm việc phi lợi thận. Hắn là quận xòe.
Bài giới thiệu sách này là một sự… vô ích: những lời ngắn và nhỏ, truớc một công trình rộng. Vậy nên, mượn ý đã viết hơn 20 năm trước: nói về thơ bao nhiêu cho đủ / hãy cho thơ tự nói lời thơ để… chấm hết: “Thơ – thi pháp và chân dung” là tiếng nói ấm chân tình, đa thanh. Và, độc lập.
Tôi nhìn xuống. A, tôi biến thành cá. Một con cá hồng mập đứ đừ. Ừ, thì làm cá cũng chẳng sao. Vắng mặt cuộc đời của loài người thử xem sao. Có chết thằng Tây nào không? Ngày nào về lại xem sao. Chắc cũng giống Từ Thức thôi. Cứ bơi lội cho thỏa thích cái đã.
im lặng có thể là tiếng nói rất đầy tràn
có thể không gì cả. Im lặng là vàng
im lặng sẽ không chia ly
Buổi trưa vụn vặt giấc ngủ ngắn
buổi chiều lạo xạo thanh âm sục vào mọi ngõ ngách căn phòng
buổi tối không anh
Anh chị là người của những hôm nay, cũng là người của những ngày mai…, là những tác giả và những tác giả…, là chủ nhân của những trang viết và những trang viết…, của những nỗi kiêu căng và những nỗi khiếp sợ… của những hy vọng hão huyền và của những tuyệt vọng thật sự…
Có thể nói cách thừa kế sự nghiệp cha ông của cha tôi là ngược với cách của ông nội tôi. Ông tôi là thừa kế thứ qui trình làm ăn có tính truyền thống: Bán gà mua heo, bán heo mua bò, và bán bò mua ruộng. Nhưng cha tôi thì bán ruộng mua sách.
Bình Luận mới