Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề
Tâm tình giữa Hai Trầu và nhà văn Vũ Thất, tác giả truyện dài “Đời Thuỷ Thủ”
Nhà phê bình Uyên Thao viết một bài điểm sách về Đời Thủy Thủ khá dài, chê có, khen có. Nhà văn Viên Linh thì viết một bài Tổng kết văn học năm 1969 đăng trên tờ Khởi Hành, trong đó chê bai rậm rề các tác phẩm viết về lính khiến nhà văn Phan Nhật Nam tạc zăng nổi giận ….
Tôi Nhìn Lưu Từ Một Thành Phố Nhỏ Của Hoa Kỳ
lưu làm thơ thật đơn giản
tôi cảm thấy thoải mái khi đọc thơ lưu
như một đám mây trắng bay trong trời mưa
như một ngày bình thường
những con chuột chạy lăng xăng trong những ống cống
Thơ Lưu Hiểu Ba: Nguyên văn Hán ngữ
Nhờ vào hướng dẫn của độc giả ĐHLân, BBT Da Màu đã lấy xuống được nguyên văn chữ Hán của các bài thơ đã được Đinh Từ Bích Thúy dịch sang Việt ngữ. Các bài này đi kèm với bản Anh ngữ do Yu Zhang chuyển dịch. Xin đăng lại ở đây để bạn đọc đối chiếu/tham khảo.
Thơ Tình của Lưu Hiểu Ba
băng giá trong người em
tan vào huyền thoại lửa
trong mắt tên đao phủ
sự cuồng nộ biến thành đá
Thư tòa soạn tuần lễ 13 – 19.12.2010
Cái ghế trống dành cho Lưu Hiểu Ba trong buổi lễ phát giải Nobel Hòa Bình biểu tượng cho nhiều sự vắng mặt: sự vắng mặt của tự do và nhân quyền, sự vắng mặt của cá nhân, sự vắng mặt của những nét đặc thù tạo nên người được giải thưởng. Đến giờ phút này, thế giới tự do vẫn chưa biết rõ Lưu Hiểu Ba là ai, ngoài những thông tin chính trị về ông.
lưu hiểu ba: cơ hội NOBEL THỨ NHÌ CỦA OBAMA
Vào Thứ Sáu ngày 10 tháng 12, ông Lưu sẽ không thể có mặt để nhận Giải Nobel vì Trung Quốc không cho ông ra khỏi nhà tù. Thật là một cơ hội ngàn vàng để Tổng thống Obama lên tiếng cho người bạn cùng là khôi nguyên.
Vấn Đề Khuynh Hướng Trong Tiểu Thuyết Miền Nam 1954 Đến 1973
So với ngày nay, trong 10 khuynh hướng do Vũ Ngọc Phan mệnh danh, thì có đến 5 khuynh hướng hầu như không còn dùng được nữa đối với việc nghiên cứu ở đây: đó là những khuynh hướng tiểu thuyết luận đề, tiểu thuyết truyền kỳ, tiểu thuyết phóng sự, tiểu thuyết hoạt kê, tiểu thuyết trinh thám.
Tiễn Bạn
Một hồn sông núi xanh như ngọc
Một tháng ba buồn bước lẻ loi
Một thân lưu xứ gầy theo mộng
Vài mẩu chuyện xưa gửi lại người
Trò chuyện cùng nhà văn Hoài Ziang Duy
Tôi tin một điều là còn tiếng nói trong giao tiếp, còn có ngôn ngữ chữ Việt, thì sẽ có những người tiếp nối viết. Nếu có người viết thì sẽ có người đọc. Tôi không tin nó tan biến …. Năm xưa thời trẻ, từ còn học trung học, rồi đi lính, tôi cũng đâu nghĩ mình vẫn cầm bút sau lúc đi hành quân về, rồi ra tù, rồi sang định cư ở xứ người. Viết, sáng tác, như một cái nghiệp đeo đẳng cho đến bây giờ.
Huy
Tôi gặp Cao Xuân Huy lần đầu tiên cách đây khoảng 40 năm khi Huy phục vụ tại một căn cứ huấn luyện quân nhân gốc Thượng ở Pleiku. Tôi còn nhớ vóc dáng và nét mặt Huy lúc đó. Cao, gầy, phảng phất chút thư sinh, chút buồn, và ít nói.
Hơn 15 năm sau, gặp lại ở hải ngoại, Huy vẫn ít nói nhưng bề ngoài thay đổi nhiều.
Say Mộng
Người có mặt bên tôi khi tôi tỉnh dậy là đứa em gái mười chín tuổi của tôi. Tôi hiểu là vợ tôi đang lo cho con nhỏ ở nhà. Tôi cựa mình nhưng toàn thân tôi rơi vuột ra khỏi sự điều khiển của ý thức. Tôi bất động, hai tay, hai chân tôi đều bị trói vào thành giường. Không một cảm giác đau nhức nào chứng tỏ tôi vừa qua một cuộc giải phẫu.
“Hương trầm vẫn còn đây. Cao Xuân Huy”
Tôi rút cây son môi từ trong ví, bôi lên đầu ngón tay anh. Trên trang đầu của Vài Mẩu Chuyện, dưới tên Cao Xuân Huy, anh in tặng tôi một dấu tay màu hồng. Tôi hài lòng lắm, quyển sách lập tức trở thành một kỷ niệm quý giá đối với tôi.
Súng Gãy Đã Thành Pho Tượng Cổ
Gửi theo Cao Xuân Huy
Ai dành đâu mà ông lấn trước Cuối đường thì cũng gặp nhau thôi Nơi đó, khà khà, khoan quá chén, …
Cao Xuân Huy – Người ở lại Thuận An
Cao xuân Huy đã trở về cát bụi. Thân xác ông đã được hỏa thiêu sau một tang lễ vừa trang nghiêm theo nghi lễ quân cách vừa thân mật đơn giản như một cuộc …
Làn da kim khánh và những thông điệp ngoài ngôn từ
Cá nhân tôi, khi đã rời ra khỏi Làn da Kim Khánh hãy còn mênh mang cảnh … hai thiếu nữ Việt vẫn còn bị phân ly với thao thức của họ: “Phút biệt ly, chúng tôi trao những ngón tay vội vã. Trong thâm tâm tôi biết, Khánh hiểu sự im lặng nội tâm của đất này, nàng hiểu sự im lặng miệt mài của những con người đã mất quyền nơi đây.”
Cao Xuân Huy –Vài Mẩu Chuyện – Từ Cái Nhìn của Một Người Vợ Lính
Phụ nữ đọc Cao Xuân Huy để biết góc kín khó kể của chồng, biết trong giai đoạn chiến tranh sống nay chết mai của chồng, trái tim của chàng chẳng thế nào thổn thức được với những bài tình ca ru ngủ kiểu em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến ….
Một Cao Xuân Huy Khác
[Ung thư] melanoma-mắt với di căn gan thuộc loại rất “ác tính” vẫn còn là một thách đố với tiến bộ của y khoa trong thế kỷ 21. [Nhưng] trong cuộc chiến không cân sức ấy, Cao Xuân Huy như một người bệnh mẫu mực, đã can trường hoàn tất cuộc chiến đấu cuối cùng của đời mình, với tất cả sức mạnh tinh thần và đã ra đi với nguyên vẹn phẩm giá.
Nghe Huy kể chuyện
Riêng tôi thì Cao Xuân Huy là một Nhà Văn. Thứ thiệt. Không cần kèm theo bất kỳ bổ từ rắc rối nào cả. Bây giờ Cao Xuân Huy ra đi, và, NHÀ VĂN CAO XUÂN HUY vẫn còn ở lại với chúng ta.
Từ Boston nhớ “Tháng ba gãy súng” cùng “Vài mẩu chuyện” của nhà văn Cao Xuân Huy
Cao Xuân Huy quá tiết kiệm chữ nghĩa, nên đọc văn anh tôi có cảm tưởng như mình cũng hổng dám đọc mau vì đọc mau quá những trang sách sẽ mau hết; ngay như bây giờ mỗi lần đọc lại Tháng Ba Gãy Súng hoặc Vài Mẩu Chuyện tôi vẫn đọc thật chậm …
Barking Dogs Never Bite.
trời lạnh tôi vô rừng bạch đàn ngủ
cách sải tay hai con cu rù rù
nằm nhắm mắt một hồi tôi mở mắt
đứng trên đầu giờ đây một con cú
Cao Xuân Huy, một ngọn gió đã bay xa (*)
Cái câu “Văn là người” rất thích hợp trong trường hợp của Cao Xuân Huy. Văn cách và nhân cách của anh trộn lẫn vào nhau, nếu không muốn nói chúng là một. Ta không thể tách rời chúng ra khỏi nhau được.
NGƯỜI VỪA NẰM XUỐNG
Tôi mong muốn giới thiệu một cách trân trọng về tác giả và tác phẩm này cho bạn đọc trong nước biết.
Thế nhưng, dự định của tôi không thành khi BBT đọc xong hồi ký tôi gửi, cho biết ở trong nước đang có đợt truy quét mà hồi ký “Tháng ba gãy súng” quá nặng đô e trở ngại.
Nợ
Tôi nghĩ không ra anh bịnh. Càng không thể nghĩ anh bịnh nặng đến vậy. Tháng chín năm ngoái, anh réo tôi khi anh xuống miền nam bán cầu, “em đang ở đâu trên cái đất Sydney này vậy, ra mà dẫn anh đi ăn phở đi chứ”. Thật là trớ trêu. Tôi gào lên với anh, “em đang ở Mỹ”.
tháng gãy. đọc cao xuân huy
bắn rơi giọt máu
máu lăn quay đầu đạn
báng súng lăn quay
trườn đi. máu
bò-trườn-đi-cay-nồng-máu-rượu
Trước Giờ Ngưng Bắn
Năm 1963, Cao Xuân Huy là một học sinh đệ tam mười sáu tuổi đầu. Khỏi nói thì cũng biết anh đã tham gia những cuộc biểu tình nồng nhiệt như thế nào. Còn tôi hai mươi tuổi chẵn với một cái lon chuẩn úy còn mới tinh khôi trên cổ áo. Huy học với các em tôi, nên vì vậy mà Huy gọi tôi là anh. Ba mươi năm sau ở xứ người, giờ đây anh gọi tôi là bác, xưng em y như ba mươi năm trước.
những trang văn xuôi lương thiện và giản dị về con người
Trong một lần gặp gỡ tác giả, tôi hỏi anh tại sao lại xếp Tháng Ba Gãy Súng vào thể loại Hồi Ký mà không là Truyện Kể hay Truyện Ký, Cao Xuân Huy trả lời “Bởi vì tôi đã không lồng vào đấy bất cứ một hư cấu nhỏ nào. Tôi viết lại hoàn toàn sự thật những điều mắt thấy tai nghe. Chỉ tiếc một điều là tôi đã không đủ khả năng để viết được tất cả những gì tôi cần phải viết.”
Giã bạn, tao đi.
Ngoài kia nắng có ươm vàng
Mây phiêu du có lang thang cuối trời
Mày tao chung mấy cuộc chơi
Những trang Văn Học thế thời mông lung
Phân ưu
anh chợt nhẹ như gió
hồn bay lên bay lên
anh cười hiền quá trời
súng gãy từ lâu lắm
tháng ba bẻ cuộc chơi

Bình Luận mới