Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

Đọc sách trong nước về lịch sử báo chí Miền Nam 1865-1995

5.07.2010

Cái ưu điểm của Sóng Thần, và lý do tờ báo lôi cuốn được nhiều người tham gia, hỗ trợ, đó là, ngoài chủ trương chống tham nhũng làm sạch hậu phương để hỗ trợ tiền tuyến chống Cộng đặng bảo vệ một Miền Nam tự do, còn do chỗ này: đó là tờ báo do nhiều người làm chủ

nhét một căn phòng vào một hạt cát

21.06.2010

Lần nói chuyện đó tôi cứ tưởng ở Mễ đầy dẫy những nhà hàng bán món trứng kiến, cũng như ở Mỹ mỗi góc đường đều có tiệm bán hamburger. Giá như lần đó tôi chịu khó hỏi kỹ hơn, tên thành phố, tên quán ăn, địa chỉ và số điện thoại, hay email hay website. Bây giờ thì chịu! Người đàn bà kể câu chuyện ăn trứng kiến thì đã biến mất từ đó.

Da Màu phỏng vấn Đặng Thơ Thơ

21.06.2010

Tôi thường quan tâm đến cấu trúc và tính đa tầng của truyện. Có thể gọi phương pháp này là kỹ thuật kiến trúc chăng, cứ tạm cho là vậy đi. Ý tưởng đóng vai trò chính trong truyện của tôi, nó như chủ đề của một kiến trúc. Tôi thích những ý tưởng kỳ quặc hay khiêu khích một chút.

William Burns

♦ Chuyển ngữ:
18.06.2010

Đó là thời kì đen tối buồn thảm trong đời tôi. Tôi đang phải đối phó với chuyện khá thô bạo trong công việc. Tôi thấy chán nản đến cực độ, mặc dù cho đến thời điểm ấy tôi luôn luôn miễn nhiễm với sự buồn chán. Tôi cặp một lúc hai ả đàn bà. Điều ấy, tôi nhớ rõ. Một ả đã lớn tuổi—phải trạc tuổi tôi—còn ả kia chỉ lớn hơn cô bé gái một chút.

Trong thành phố chán ốm

17.06.2010

Tôi nín thở nhìn vào chiếc gương to ngay bên cạnh: mắt tôi đó, mở lớn, thật lớn, dường như tròng mắt tôi đã nhỏ lại và tròn hơn hàng ngày, đúng ra là nó đã lộ khỏi mi mắt một chút, những gân máu nở to hơn bình thường và chúng bò lan toả trên con ngươi của tôi.

Da Màu phỏng vấn Nguyễn Thúy Hằng

17.06.2010

Tự cảm xúc sẽ điều khiển được cấu trúc của truyện. Tất nhiên, trong cảm xúc này, phải có độ tự chủ cao để vừa đi theo tính ngẫu nhiên vừa giải quyết được những tình tiết do mình tạo ra, và phải hướng nó đến một kết thúc không làm phá hỏng toàn bộ nội dung trước đó.

áo

16.06.2010

Chẳng hiểu sự chuyển biến cơ thể sao đó mà chỗ ngày xưa là bộ ria đen như bầy kiến đen ấy bây giờ cứ nhẵn thín bóng nhẫy như thoa mỡ. Sau ngày ba trăm tuổi tôi cũng quên hẳn chuyện để râu. Tôi cũng từng có một đời vợ. Sau lễ cưới ba ngày, tôi được biết thiên đàng là gì. Sau ba tháng, tôi biết địa ngục là gì. Và sau ba năm tôi không còn sợ địa ngục nữa.

Da Màu phỏng vấn Nguyễn Hiệp

16.06.2010

Tôi thường viết theo kiểu búp bê Nga, lồng nhau, đồng dạng. Con ngoài cùng/cái vỏ thấy được chỉ là cảm giác “hiện tại”. Tôi luôn cố gắng và ước muốn sao cho người đọc có thể dễ dàng lấy ra bất kỳ con búp bê bên trong nào để ngắm nghía, trò chuyện. Không hẳn là truyện lồng truyện hay lắp ghép hay phân mảnh, thật ra mỗi “con búp bê” là một lớp ý.

j.

15.06.2010

Trông rất quyến rũ. Rất muốn giết cho chết ngay. Giọng cười làm tôi liên tưởng đến một người đàn ông đầy bản lãnh hơn là một người đàn bà. Hình như tôi đã quên vẽ sự phân biệt cần thiết ấy. Tôi lạnh ở gáy.

Em là ai. Tôi run run hỏi.

Da Màu phỏng vấn Trần Nguyên Đán

15.06.2010

Tôi được dạy trong chủng viện rằng những bài giảng đòi hỏi phương pháp, kỹ thuật, cấu trúc, tính hợp lý, và tôi hay làm thế khi soạn bài và giảng. Nhưng khi viết truyện hay làm thơ, tôi lại quên rằng tôi cần phải làm thế. Như thế lại hóa hay khi mình có thể… quân bình.

Chuyên đề: Truyện Ngắn Đặc Biệt – Văn Chương Phi Lý

14.06.2010

 

 

Nữ điêu khắc Rona Pondick, sinh 1952 tại Brooklyn, NY. Tốt nghiệp MFA tại Yale University School of Art, New Haven. Phần lớn tác phẩm của bà là những tác phẩm điêu khắc …

Hãy tránh xa những điều cấm kỵ

14.06.2010

Chúng tôi buộc lòng phải giết người đàn ông dã man. Theo như lời mẹ thì người đàn ông đó là cha của chúng tôi. Chúng tôi trói ông ta trên một chiếc ghế bành cỡ lớn. Ông ta không tỏ ra chống đối hay sợ sệt.

Da Màu phỏng vấn Lê Minh Phong

14.06.2010

Trong sáng tác, tôi hướng đến tẩy trắng nhân vật; tôi đặt nhân vật trong một không gian thế tục hỗn độn, có sự đan xen giữa không gian huyễn ảo và không gian thực; sử dụng hình thức đối thoại rỗng, tránh xa mọi diễn giải, khước từ một đại tự sự và hầu như chối bỏ hoàn toàn cốt truyện theo mô thức truyền thống.

Điều nói ra sẽ giết chết tất cả

11.06.2010

Tôi vùng chạy ra nhà xí, khóc nức nở. Đó là căn bệnh mãn tính của tôi. Nhà xí là nơi ẩn náu kín đáo và an toàn nhất trong nhà để không ai biết tôi đang giấu trong người một căn bệnh khổ sở. Tôi bắt đầu rít lên như một con thỏ bị giết thịt, rồi nức nở nức nở từng chặp…

Da Màu phỏng vấn Nhã Thuyên

11.06.2010

Giai đoạn sửa chữa này với tôi vừa hưng phấn vừa mệt nhọc, không có sự dào dạt ban đầu, nhưng có sự hưng phấn của lý tính tỉnh táo và nghiêm khắc, cái hưng phấn được gạch bỏ mình, được “giết” mình: tôi cố gắng cắt bỏ mọi thứ thừa thãi, dễ dãi, kể lể… để khi đọc lại, mình có cảm giác “đúng” nhất, “thực” nhất.

Hai khách hàng kỳ lạ

10.06.2010

Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày tôi thấy thể xác lẫn tinh thần mình càng thêm rệu rã, đặc biệt là sau mỗi lúc rời khỏi ngôi nhà kì quái ấy. Cứ như có người nào đã lựa lúc tôi ngủ mà mò đến rút đi một phần sinh khí trong tôi, giống như xì hơi khỏi lốp xe đạp vậy.

Da Màu phỏng vấn Lam

10.06.2010

Đây là một tác giả còn rất trẻ và hầu như không có ý định trở thành nhà văn, hoặc có nhu cầu tiết lộ danh tính. Chúng tôi tôn trọng sự riêng tư này và muốn cám ơn tác giả đã đồng ý sử dụng truyện cho chuyên đề.

Việc phát hiện ra cây bút này, viết một cách ẩn dật và hầu như không quan tâm và có liên hệ trong môi trường văn chương, nhưng với bút pháp và kỹ thuật cứng cỏi ngay từ khởi đầu (truyện tham gia trong chuyên đề mới chỉ là truyện thứ hai của tác giả) khiến chúng tôi thấy rất thú vị và hy vọng sẽ có dịp được đăng tải thêm nhiều tác phẩm của tác giả trong một ngày gần đây.

Ghim trong lăng kính

9.06.2010

Đó là một ngôi nhà pha lê hình chữ nhật lộng lẫy, chễm chệ thênh thang dưới dáy đại đương cách biệt. Nó được khéo léo đặt ở góc độ lý tưởng về chiều sâu lẫn cảnh quang. Khi mặt trời lên, những tia sáng lóng lánh nhất sẽ chiếu hướng 45 độ căn nhà, len theo khối sương sa lụa mềm của làn nước…

Da Màu phỏng vấn Lưu Diệu Vân

9.06.2010

Cho những nhân vật hư cấu hứng chịu mọi điềm gở, LDV viết truyện ngắn này như vẽ lá bùa hộ mạng cho chính tình yêu mình (một cách thật phi lý, tất nhiên).

ngóng ngày

8.06.2010

Khi những cuốn sách cuối cùng vứt xuống hồ thì đoàn người đã cởi truồng và xếp thành hàng dài. M nhúng tay vào một thứ dung dịch đặc sệt rồi lần lượt bôi vào háng mọi người. Trẻ con khóc thét, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy một âm thanh gì.

Da Màu phỏng vấn Bỉm

8.06.2010

Thành thử, nhìn bề ngoài, truyện của tôi giống như nhật kí của một bệnh nhân tâm thần phân liệt. Qua đó tôi muốn hướng đến một ý cụ thể – cái làm sườn cho toàn bộ nội dung truyện.

Con hổ trong phòng kiếng

7.06.2010

Tôi mơ một giấc mơ về những con hổ có sọc vằn mầu xanh lá, đôi tai vểnh lên như tai lừa, cánh mũi luôn phập phồng và đôi mắt nâu ngờ nghệch. Chúng di chuyển giữa những bụi cây gai hình trôn ốc xoáy vào một bản nhỏ nằm trơ trọi giữa rừng già. Tôi cùng đoàn thám hiểm của mình, không hiểu bằng cách nào, đã lọt vào đến bản và sau đấy được dân bản tiếp đãi nồng hậu.

Da Màu phỏng vấn Nguyễn Nhật Minh

7.06.2010

Nói một cách đơn giản, việc phân tích thực tại khiến anh ta bị đánh mất thực tại của mình. Thực tại bây giờ trở nên ảo. Ảo một cách hợp lý. Đó là một sự chuyển biến. Sau đó tôi tìm cách đặt anh ta vào một nỗi lo sợ, hay một nỗi ám ảnh nào đó.

Đọc lại Kỷ Vật cho Em (*)

20.05.2010

[Trong] một truyện ngắn của Lê Văn Thiện trên tạp chí Bách Khoa trước 75, có tựa “Xuất ngoại bằng trực thăng võ trang” có đoạn viết đại ý: Không biết quốc vương Shihanouk có ngồi ỉa như tụi mình?… Sao cứ bắt ra trận đánh nhau hoài? Muốn tranh bá đồ vương thì lãnh tụ hai bên chọn bãi đất đẹp, hai người tha hồ quần thảo, kẻ thắng thì được, ai thua thì mất hết. Sao lại bắt dân đen phải hứng chịu?

Quen

6.05.2010

Thuận như một con thú say mồi. Một tên lính lê dương. Toàn bộ bản năng của anh ta bộc lộ. Nó hữu hiệu, tràn trề, tự nhiên. Luôn luôn là một cuộc hiếp dâm không hơn không kém. Mọi nơi. Đâu cũng có thể là chỗ của Thuận. Giường. Bàn. Ghế. Trên sàn nhà. Trong phòng tắm. Ngoài sân sau. Khi đang làm bếp. Khi rửa chén. Khuya, sáng, trưa, chiều, tối.

Giữa những 30.4

4.05.2010

30. 4, với chúng ta, dù mừng vui hay đau đớn, thì đó cuối cùng vẫn là một kết thúc. Nhưng nghĩ cho cùng, có nỗi mừng vui nào trong kiếp người Việt ở cái thời hiện đại này trọn vẹn là mừng vui không nhỉ? Khi nỗi mừng này lại hàm chứa nỗi đau kia, ràng rịt lấy nhau, dù thù hận thế nào cũng vẫn cứ bị trói vào với nhau trong một phần số lịch sử chung.

Nhà văn trẻ ấy bị thương

3.05.2010

Một chiếc tủ được đóng bằng thùng đạn pháo binh, trên để những tạp chí. Ðó cũng là bàn viết. Ðó là gia tài của một cây bút trẻ. Làm sao những người độc giả của tôi hiểu được, để đổi lấy những trang giấy đầy bom đạn, sôi sục căm hờn, lờn vờn cõi tử, nóng hổi tiếng gào rú, tiếng nổ, là tác giả của chúng đã phải đổi lại bằng chính sinh mạng của mình…

Ba mươi lăm năm sau cuộc chiến, phản bội là câu chuyện của Việt Nam

♦ Chuyển ngữ:
30.04.2010

Tuy nhiên, sự phản bội không chỉ giới hạn trong việc buôn bán phụ nữ và trẻ em nay đã thành nạn dịch. Thật ra, nó đã trở thành câu chuyện của chính Việt Nam …. [C]huyện bị lừa phỉnh, bị phản bội, vẫn tiếp tục đóng khung lịch sử đất nước Việt Nam.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)