tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Cơm rơi cá cặn hình hài
Cún ơi nỗi nhớ chẳng phai chút nào
Phập phù chờ cuộc thớt dao
Tiếng nhai rau ráu ậm ào máu me
Cứ cho rằng mi là một ý niệm, một ý niệm mơ hồ có khát vọng khám phá. Nhưng mi hoàn toàn lạc lối. Mi luôn cho rằng trên đời này có sự thật. Vậy ta hỏi mi sự thật là cái gì. Có nhiều sự thật hay là chỉ có một sự thật duy nhất. Nếu như có nhiều sự thật cùng tồn tại một lúc thì đâu là chân lý.
Chắc em sẽ chẳng bước ra từ sân khấu
Như chưa hề là diễn viên
Cũng chẳng thích xem phim đời
Như cú hích vỡ đầu ký ức
lời mẹ dặn trong bờ tre
mảnh lụa hồng trong góc bếp
cô gái nằm yên trên nệm trắng
cuộc chờ
chừng đã dài ba mươi tư năm
Có những người chết đốt lửa quanh mộ mình.
Có những người sống dọn bữa tối cho khách.
Có đủ từ ngữ cho ẩn dụ vươn lên
trên sự kiện. Hễ khi nào nơi này tối đi thì một mặt trăng bằng đồng
soi sáng và mở rộng nó. Tôi là khách của chính tôi.
Tuy phải đăng ký và chịu sưu cao thuế nặng cho các quan lại Trung Quốc, người Việt Nam vẫn luôn gìn giữ bản sắc của họ. Họ không bao giờ đánh mất ngôn ngữ và vẫn diễn tả những cảm xúc hay tư tưởng của họ một cách rõ rệt. Họ không bao giờ mất lòng tin ở quá khứ và luôn trân trọng các di sản văn hóa. Bằng cách bảo tồn di sản ấy, họ đã để lại dấu ấn của họ ….
hãy cày lên cánh đồng
đường cày nóng bỏng
lật xới đất anh cằn khô xơ rỗng
hãy tưới lên cánh đồng
nghìn sợi mưa sa
nó âm thầm tiến hành mọi nghi lễ đẹp đẽ cho thân thể
và cùng lúc đục ruỗng bên trong
nó đi ba trăm sáu mươi lăm ngày cộng với tháng ba
chúng ta nuốt cạn giọt mật cuối
báo tin ong tuyệt chủng
vâng!
tôi đã [cố lắm] điều chỉnh sự lệch lạc ấy
– nhưng! [rồi] đâu vào đấy
nghĩa là- ấn tượng [nhất] cũng lại nỗi chết
… thế mới khổ
Ông khách còn một lý do khác để mừng cho người đồng bào: viết bằng ngoại ngữ là một lựa chọn hết sẩy …. Nhà văn An nam khổ như chó, câu thơ Nguyễn Vỹ từ bấy đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Mà đấy là viết văn trên quê hương chứ còn cầm bút, viết chữ Việt, ở hải ngoại thì còn tệ hơn. Chỉ là chuyện ăn cơm nhà vác ngà voi thôi.
LDV ở độ tuổi ba mươi, chín rộ yêu thương, mình nói chuyện mình một cách xuất sắc hiện thực, phải chăng đấy là lối viết trẻ, mới? Tôi thích thơ Lưu Diệu Vân bởi 7 giờ 47 phút là những con chữ có bùa!”
Họ gởi thư cho nhau
Ngày qua tháng lại dài lâu
Cuối cùng anh hẹn được
Gặp cô bên vòi nước quảng trường
những mảnh vụn nát bét
khoái trá.
trên cõi đời
mình giẫm lên cái gì đó và bị cái gì đó giẫm lên
Thủ lĩnh đám quân ô hợp
gấu ngựa bò tót hùm beo cáo chồn . . .
truyền hịch đốt rừng
và đăng quang phố.
– Phập!
Con dao Thái Lan cắm lút vào tấm ván ép. M bước thẳng ra ngoài, không thèm ngoái lại. M biết bây giờ gã chỉ là cái vỏ chanh bị vắt kiệt. Họ vứt M. Hai gã sếp đơ ra, im lặng nhìn M đi khuất.
bi kịch của vụ chó nhà giàu
cắn chết người nghèo
không phải ở con chó
mà người
chủ chó, thanh tra, quan toà
Phơi năm lên đuôi đông – nhẹ xin em chân run
Nhẹ xin em hồn run – nhẹ xin em – nhẹ xin em – tơ chùng
nhạc không lời vang – nhẹ xin em ngân chuông Bùi Chu
– tỉnh đầu quạ đen – nhẹ xin em…
Sau mỗi trận thắng
Ngồi bên suối đánh cờ
Kẻ hái cam rừng ăn nheo mắt
Người vá áo thiếu kim mài sắt
Zzz: Ông ở đây suốt ngày, không ăn uống gì sao? Ông không đói bụng?
Van Gogh: Đây nè, tôi chơi hết nửa ống sơn màu vàng cadmi (cadmium yellow).
thời những kẻ ác lên ngôi
văn nghệ phục vụ bằng lời dối gian
ngòi bút chân thật đấu tranh
ông mang tai họa Nhân Văn vào người
Hy vọng chúng ta là người đọc sách, trao đổi có văn hóa, khách quan, trung thực, đừng có suy diễn, chèn ép và vin vào cái mũ chính trị để chụp lên đầu thi ca này nọ những nghị quyết. Đối thoại là cần thiết nhưng không thể lợi dụng đục nước béo cò mà vu khống, xúc xiểm, dè bỉu, khinh thường người cầm bút khi họ viết với cái “tâm” chân thực.
Chỉ khi cảm nhận được cái Không thì chúng ta mới hiểu thêm về cái Hữu, nói theo Simone Weil thì phải cảm nhận được hư không, và do đó phải cận kề với cái chết thì mới thể hội được chân lý …. Tồn tại trong cõi Không mới là sự tồn tại vô ngại, giữ được cái Tâm không thì mặt trời trí huệ sẽ tự nhiên chiếu sáng, và mới có thể “viễn ly điên đảo, mộng tưởng.”
Tôi đi vào một cái ngõ và bắt gặp một con chó béc giê. Tôi tránh không nhìn nó, cố gắng bước đi một cách bình tĩnh, nhưng chính vì thế mà tôi không thể xác định được là nó có nhìn tôi hay không. Nỗi sợ hãi khiến tôi hình dung ra trường hợp tồi tệ nhất. Đôi chân tôi run run, tôi chỉ chực chạy.
Thi sĩ khóc không lệ
Chữ trừng mắt đêm thâu
Thân cong lưng thồ đá
Thơ thẳng lưng ngửng đầu
những dòng chữ ghép lại
đứng cạnh nhau hôm đầu
anh cài vào em
vừa tối vừa sáng
vừa cổ điển vừa hiện đại
Tôi ngủ đêm đầu xuân trôi qua không biết
khuôn mặt một người bạn cười
giữa đám đông phấn trắng và lửa sáp
thành phố đang bắt đầu mùa kịch
Một đêm ngủ bình thường của một người bình thường ở hạng tuổi cô là tám tiếng; vậy mà có khi ta nằm mơ thấy câu chuyện kéo dài tuồng như hàng tháng hàng năm; rồi cũng ngược lại, có giấc mơ kéo hết đêm dài (lúc thức dậy thì giấc mơ mới chịu chấm dứt) mà chỉ quẩn quanh một sự việc gì đó chỉ có thể xảy ra trong vài phút.
Bình Luận mới