Trang chính » Biên Khảo, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Nhận Định Email bài này

NHỮNG CON CHỮ CÓ BÙA


 

7gio47phut

 

Nữ thạc sĩ chuyên ngành quảng cáo, dịch thuật văn chương thế giới – Lưu Diệu Vân (12/1979) vừa chắt chiu buồn vui trần thế ra mắt tập thơ 7 giờ 47 phút, do Nhà xuất bản Văn Nghệ ấn hành, nộp lưu chiếu tháng 01/2010. Tập thơ thứ nhất, nhưng ngòi bút Lưu Diệu Vân (LDV) đã ngồn ngộn giọng hiện đại khi miêu tả phận Âu cơ, sinh nở, tình yêu tội lỗi Eva với cảm quan trí tuệ phóng đãng trong phong cách mới.

Không vội, LDV nhẩn nha dẫn người đọc vào thơ bằng những tủn mủn cuộc sống, chính đấy là vết thời gian theo nhịp trái tim yêu, nhớ. “mùa hè mắc võng nơi hai đầu ngọn sóng” (mùa hè vé khứ hồi) câu thơ hay rung động toàn bài. Tiếp đến, (chiếc giường màu đỏ) là nỗi yêu thương, : “…em thỏa thuê ngã trọn vào trung điểm đời mình/ trên chiếc giường bốn chỗ gọn xinh màu đỏ/ gối đệm soãi vai rộng nồng ân ái/ vững chãi cho em ngủ vùi mê mãi…”, “Đừng nỡ đánh thức em/ đừng gỡ tấm màn lên…”; “trên chiếc gường hợp cẩn màu đỏ/ chúng ta khai hoang thiên đàng/ tầng 1816”. Có lẽ, chẳng ai nỡ đánh thức em, cho em cuộn mình trong dư âm ân ái. Và, những trang nhật ký thơ (nhật ký, trang 22), (những điều giàn dị) LDV tự sự nồng nàn, đôi chút cay chua giới tính: “đêm dạ vũ với chiếc áo nâu hở lưng/ lần đầu em biết dùng thân thể/ để lay động anh,” “thú thật/ em không cần anh/ ở sắc độ đó”, “rằng nỗi buồn là nơi khởi đầu hạnh phúc giao hòa giữa hai chúng ta”. Tôi phải dừng lại nhấm nháp mùi (cà phê riêng): “Cà phê Trung nguyên/ có hơn trăm loại/ sao anh dại dột/ đòi thích mùi hương của em/… có ai hớp vào mà không mê/ anh cũng chẳng ngoại lệ” Và, “… nếu có một ngày/ họ biến thân thể em thành câu lạc bộ người đọc /và anh không phải là hội viên duy nhất” (khắt khe) ; “… chiếc váy ngắn trút khỏi thân thể bị động/ em mơ hồ lời dặn văng vẳng bên vành tai nóng/ đàn bà đừng đặt nặng chuyện tiết trinh/ nhớ đừng bao giờ yêu hết mình/ em trở thành người đàn bà lý tưởng của anh trong vòng tay hắn” (mẫu đàn bà lý tưởng).

Chữ có bùa của LDV tiềm ẩn trong: (lời nguyền của cuộc chinh phục), (feminile), (mùa hạ, góc đường Newbury)… “váy ren mỏng/ rời từng ngăn phẩm hạnh” “… em chẳng còn là con bé ngây ngơ/ của tháng Hai năm ấy/ thích chơi trò phạm tội…”, “luôn luôn biết gìn giữ sự yếu đuối cho nhau”; “anh chưa đủ tư cách làm món phụ trang vì khái niệm nữ tính của anh được đo/ bằng kích cỡ bầu ngực và vòng mông cong/ sẽ có một người đàn ông khác biết tôn trọng kiểu dáng thân hình người/ mẫu mang một trái tim nhân hậu/ và chúng tôi sẽ cuồng nhiệt thảo luận đề tài nữ tính trên giường sau buổi/ ăn tối/ do chính tay tôi nấu”, và bàng bạc toàn tập dày 96 trang, của 47 bài thơ tự sự tình…

Tôi ít nói theo lời người khác nhưng luôn tôn trọng nhận xét của họ về LDV: “Là một tài tử làm thơ, cô viết để tích lũy hai điều đáng yêu nhất từ cuộc sống: tình yêu và trí tuệ.” LDV đã trải nghiệm mười năm thơ ấu ở Việt Nam, mười tám năm thu thập kiến thức ở Mỹ, và hiện đang hò hẹn với cảm hứng tại Canada.

May mắn cho tôi đã được dịp “nói chuyện” với LDV qua Hộp thư điện tử. Tôi xin trich lời tâm sự chân thành của tác giả 7 giờ 47 phút:

“Vân sang Mỹ với gia đình vào năm 1992, lúc mười ba tuổi. Trong thời gian chờ đợi đoàn tụ, Vân không đi học trường như các bạn khác mà chủ yếu chỉ học Anh Văn cho thật giỏi nên vốn liếng tiếng Việt đem theo xứ người rất hạn chế. Sau này khi lên bậc trung học ở Mỹ, Vân mới bắt đầu tìm đọc các tác phẩm tiếng Việt và nhờ đó đã học được nhiều từ ngữ giúp cho việc sáng tác sau này”…Vân bắt đầu viết từ bé, khoảng độ tuổi 15, 16 gì đó nhưng những bài thơ viết ra đều có khuynh hướng …giống giọng điệu các nhà thơ tiền chiến vì chắc đọc họ nhiều nên bị vận vào tiềm thức mà không hay. Những bài thơ mang cảm xúc vay mượn. Sau đó vài năm, Vân vào đại học và vì bài vỡ quá nhiều nên đã tạm chia tay những bài thơ tuổi nhỏ.”

“Khoảng năm 20 tuổi Vân bắt đầu viết lại bằng cảm nhận của riêng mình. Bài thơ “QUÊN,” sáng tác đầu tiên ra dáng “trưởng thành” đã được xuất hiện lần đầu trên Tạp Chí Văn. May mắn hơn, từ khi làm biên tập viên cho một tạp chí văn chương trên mạng, Vân có cơ hội học hỏi nhiều về nghệ thuật sáng tác và được tiếp thu nhiều khuynh hướng sáng tác đa dạng của các tác giả khác và từ đó tìm tòi phát huy cái “riêng” của mình và sự tìm tòi ấy là một quá trình không bao giờ ngơi nghỉ.”

“Vân một lòng theo đuổi thi ca dù thi ca thời nay ít nhiều mang tiếng quá “phá cách” và thiếu “chất thơ.”  Đó cũng điều dễ hiểu bởi những người viết thời nay phải tìm cho mình một lối riêng mà những con đường thênh thang tuyệt đẹp nhất đều đã có dấu vết tài hoa của thi nhân đi trước. Trong quá trình khai phá một lối đi của riêng mình, người viết trẻ sẽ khó tránh khỏi việc gắng sức quá độ và lạc vào những “mê trận” chưa được người thưởng ngoạn chấp nhận.”

“Vân nhận thấy mình viết nhiều về hai đề tài: tình yêu và nữ quyền, nhưng nữ quyền của Vân vẫn đề cao nữ tính, chỉ tranh đấu cho những bất công mà xã hội ép đặt lên phụ nữ, cùng một lúc không chối bỏ những vai trò mà phụ nữ nên đảm đương, tất nhiên là trong sự tự nguyện. Riêng về đề tài tình yêu, Vân – cũng như rất nhiều người khác – cho rằng đó là lý do để tồn tại, để sáng tạo, để huấn luyện chúng ta năng về phần “người” hơn là phần “con” trong hai chữ “con người.” Vân đã và chỉ sáng tác theo sự lôi kéo cảm xúc rất tài tử và không vạch cho mình lối đi riêng nào, phục tùng cảm giác con chữ dẫn dắt, có khi chúng dẫn Vân vào không gian tình yêu diệu kỳ, cũng có khi là cơn giận đen tối, hay nỗi bức xúc cho thân phận phụ nữ …mọi cảm giác đều được Vân cho tuông [sic] thả tự nhiên.”

Đã đọc, đã tìm hiểu LDV trên internet, tôi nói: “LDV biết bỏ bùa với lối tự sự thơ. Có triết gia coi cuộc sống hiện sinh và những cuộc làm tình phi lý; LDV xem hữu lý và nâng niu cuộc trần thế đó, chúng ta chấp nhận cháy hai đầu cây nến thành tro than trong cuộc thăng hoa và tàn lụi!. Đọc LDV chữ nghĩa gẫy gọn khúc mắc, đủ sức hình dung những nghĩ suy, liên tưởng sáng lên nhịp độ tình nồng, vụng dại và cần thiết đã, đang và tiếp tục chảy trong huyết mạch nhân gian. LDV ở độ tuổi ba mươi, chín rộ yêu thương, mình nói chuyện mình một cách xuất sắc hiện thực, phải chăng đấy là lối viết trẻ, mới? Tôi thích thơ Lưu Diệu Vân bởi 7 giờ 47 phút là những con chữ có bùa!”

Huế, ngày 16 tháng 3 năm 2010

N.N.A

bài đã đăng của Nguyễn Nguyên An


2 Bình luận »

  • Nguyễn Nguyên An says:

    Thua anh Lieu Thai,

    Cám on anh đã góp ý: “… thấy thiếu thiếu một điều gì đó mà lại cũng thừa thừa một điều gì đó…”. Đúng! Tôi thiếu chưa khen hết & chưa nói sạch ý của mình”. Tôi viết bài về tập thơ LDV bằng cảm nhận, không phân tích cấu trúc, ngữ pháp… gì sất. Đọc thơ LDV như đứng trước bức tranh đẹp, thấy đẹp, cảm đẹp thì nói đẹp, đôi khi không cầm có cái bác học hội họa để cảm tranh & tôi cũng không cần phải biết viết nhận định, phê bình và cả làm thơ nữa để cảm thơ. Những câu thơ tôi trích ra của LDV, là những câu thơ hay, đọc lên thấy sướng là HAY. Có câu tôi nghe cả mùi đàn bà nữa kia. Hay là tôi u mê, mê muội quá! Anh có công nhận với tôi, thơ LDV có nhiều câu hay chứ? LDV còn viết bạo nữa kia. Về học thuật tôi kém nên tôi không dám bàn rộng, anh & bạn đọc cười cho.
    Tôi là nhà văn nghèo, thất nghiệp từ 1975 đến giờ, một mình lầm lũi trên đường văn chương, không ai đồng hành dìu dắt, giúp đỡ nên tôi đói dài… không như nhà thơ TVS có bạn bè, có anh em bằng hữu. Tôi còn viết vài bài viết gửi báo kiếm vài đồng nhuận bút còm là may lắm rồi. Người ta đánh những kẻ trên Đài. Còn tôi hèn kém, chui xuống võ đài. Ngày đi hót phân trâu, bò trên đồi hoang, tối tập làm thơ nên khoanh tay xin quý văn hữu tha cho.
    Tôi lần đầu in tập thơ CƠN MÊ CỦA GIÓ. Quý văn hữu thương tình mua ủng hộ (trước) cho và cuốn. Bốn cuốn truyện trước các NXB in, phát hành & trả nhuận bút. Nay tôi mới liều in thơ. Đó là quý văn hữu giúp cho tôi nhiều lắm. Tôi gủi kem bài thơ mới làm:

    NỮ QUYỀN
     
    Nguyễn Nguyên An
     
    Em tranh đấu
    Nữ quyền
    Hay miêu tả em
    Hân hoan
    Trần thế
     
    Em…
    Đừng ngốc nghếch
    Vá trời
    Bằng con chữ bùa mê
    “Váy ren mỏng
    Rời từng ngăn phẩm hạnh” (*)
     
    Nữ quyền
    Không phải ngồi
    Trên đầu thế kỷ
    Nữ quyền
    Chính ngăn phẩm hạnh
    Nằm dưới người
    Để được
    Cao hơn
     
    Anh
    Mảnh đất cũ
    Thừa thẹo cát bụi
    Sẽ cho em
    Đứng dậy
    Sáng ngời…
     
    Huế, ngày 18 tháng 2010
    N.N.A
     
    (*) thơ Lưu Diệu Vân
     
     
     
     
    Địa chỉ liên lạc: NGUYỄN VĂN VINH (NNA) – Hộp thư 042 Bưu điện, Huế  
    Nhà số: 50 Trần Thái Tông, Huế -Tel:  0914457805 – E.mail: nguyenan009@gmail.com
     
     

     

     

     

  • Liêu Thái says:

    Thưa anh Nguyễn Nguyên An, tôi thật sự cám ơn anh về bài viết vì chí ít anh cũng cho độc giả (đúng hơn là tôi) được nhìn rõ nét hơn về tập thơ của Lưu Diệu Vân (người này tôi cũng rất hâm mộ!) trên phương diện trích nội dung và nhận định…! Chỉ tiếc là anh chơi nghẹt quá! Anh nhận xét là những con chữ thơ Lưu Diệu Vân có bùa (nghe mê mệt mề rồi đó!) mà lại không phân tích một vài câu, một vài ý, một vài vấn đề về cấu trúc hoặc kí hiệu học… trong thơ LDV. Ở phần cuối anh lại đưa thêm một nhận xét nghe cũng rất… bỏ bùa, tôi đọc mà có cảm giác mình đang đọc mấy bài khảo luận triết học của Bùi Giáng và Phạm Công Thiện vậy! Thật sự  là anh viết bài này tôi đọc rất thích. Nhưng không hiểu sao thấy thiếu thiếu một điều gì đó mà lại cũng thừa thừa một điều gì đó…

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)