bỏ quên
một gã làm thơ và bài thơ trên bến Cấm
không cần ai trông
nước vẫn xiết bờ tre
và măng vẫn mọc
con gà con đêm ngủ quên trên đồng
hoang thai
đẻ ra chiếc trứng diều hâu
đêm nở ra từ đôi cánh
chú gà líp chíp dắt theo đàn con
ác mộng
bỏ quên
trên bờ cát
những dấu chân thon
người con gái trở về
những gót chân màu hồng
vẫn mê mãi ra đi
từ đó
bài thơ nồng hương xuân thì
và gã làm thơ một mình trên bờ sông
nói điều gì không ai hiểu được
bỏ quên
lời mẹ dặn trong bờ tre
mảnh lụa hồng trong góc bếp
cô gái nằm yên trên nệm trắng
cuộc chờ
chừng đã dài ba mươi tư năm
chuyến đi dài như đêm
từ bên này
sang bên kia một bờ vai
cơn đói
chừng kéo dài ba mươi tư năm
cuối cùng
cô gái tìm ra chiếc quần jean
trong ngăn đông tủ lạnh
.