tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
A, mùa xuân đến rồi! Tôi bật kêu lên khe khẽ. Ly nước lọc trên chiếc bàn đêm còn sót lại một ngụm, đêm qua chưa uống hết, trang sách úp mặt bên cạnh ly, chưa đọc xong. Cho hẳn hai vai ra khỏi chăn, ngồi lên, thấy lành lạnh. Mùa đông còn cố níu lại trong chăn, chưa muốn rời ra. Mọi việc đều mơ hồ, như chưa rõ rệt.
lạnh da lều gió xé lòng
bỏ quê bỏ xứ để mong đổi đời
rau rừng ăn sống cầm hơi
chỉ nghe cay đắng thêm mười đắng cay
… sau việc chấp thuận luật cấm dùng bao plastic trong chợ
và không được hút thuốc bên ngoài các tiệm ăn [hôm thứ ba]
chúng tôi lại thông qua việc không ăn thịt vào ngày thứ hai
why don’t I dream one day I can have meat to eat
I talk and laugh happily
the piece of meat with a thick chunk of fat
Sau khi Toại ngã đạn, Trịnh Công Sơn đã sáng tác ca khúc Nhân Danh Ai, dành riêng cho Ngô Vương Toại. Bài ca lên án những ai dùng bạo lực để cố cướp lấy tính mạng của đồng loại. Mặc dù hồi đó thuộc nằm lòng ca khúc này… giờ này tôi cũng chỉ nhớ lõm bõm được một câu: Nhân danh ai anh đến đây bắn vào người…
Một hôm, không hiểu là trong bồn tắm hay trên giường ngủ, hay ở cả trong bồn tắm và ở cả trên giường ngủ, người con gái như chợt nhớ và thiết lập lại được một công thức như kiểu công thức hóa học hay một cái gì tương tự như vậy từ lâu đã bị lãng quên. Thoạt tiên, cô định ghi nhanh công thức ấy lên cái áo mỏng và nhẹ như những chiếc cánh của con chuồn chuồn
Trưa hè, tóc mọc trăng
Nhiều lộ trình cũ kỹ
Ta đã nói những gì?
Hỡi người! Hỡi con phố
bàn chân phân vân
bước sang phải, liệu đã về lẽ phải
bước sang trái, hẳn đã là sai trái
hoặc quay về, có khi lại tiến lên?
Clytie em, nồng nàn vàng nhuộm, hướng mặt trời xoay, tay mở. Lặng im ban mai, đại nguyện. Thế giới đừng dây thép gai cào nát mặt nhân lý, đừng đám cháy những tà huân bia mộ đen, đừng nhập nhằng những con bệnh tâm thần phân liệt, đừng hạch toán vũ trụ hạt nhân run chim muông, đừng vần vo vòng vèo những giả danh chụp mũ…
Tác phẩm nổi tiếng nhất của bà là The Awakening (Thức Tỉnh) xuất bản năm 1899 nói về một người phụ nữ đi tìm bản ngã, nhận biết tình cảm của mình đã cưỡng lại quan niệm thông thường về đạo đức, hôn nhân và hạnh phúc mà xã hội đã thiết lập. Những tác phẩm cuối cùng của bà thể hiện rõ nét sự hiếu kỳ về dục tính của phụ nữ…
Tác giả phả vào thơ của mình tâm tư của một người viết nữ tràn đầy sức sống đầu thế kỷ 21. Vượt qua được các ràng buộc, đối kháng của lớp cha anh: chiến tranh-hoà bình, bắc-nam, quốc-cộng, hải ngoại-quốc nội, nhược tiểu-đại cường…, Lưu Diệu Vân mời người đọc, qua thơ, tìm đến với những suy nghĩ và quan niệm…
đêm khoan dung ích kỷ
em sẽ làm tình với giấc mơ nguyễn thị thanh bình
và trở thành người đàn bà tóc ngắn thứ một ngàn lẻ một của hoàng chính
em sẽ xé vụn hạnh phúc không thuộc về mình
Vô tình trong giỏ rác
tôi thấy một lời thề nằm run rẩy
một nụ hôn chưa kịp khép môi
một tình yêu chưa nói trọn lời
em lột tả môi son lên tấm gương phản chiếu
tôi lột tả tôi trong giấc ngủ chiêm bao
những bờ bụi che thân em lõa thể
bằng tàu lá đơn sơ
Cảm tưởng bị lạc lõng, mất phương hướng, không muốn tin vào hiện trạng, cộng với sự hoang mang là nỗi niềm chung của những kẻ bị lưu đầy. Tuy nhiên, không phải là tất cả các quan đời Đường đều bị ép buộc hay phải miễn cưỡng xuống Nam …. Ngược lại, nhiều người lại thấy thích thú khi sống ở miền Nam nên quyết định ở lại đây vĩnh viễn.
Lần này mẹ đã vấp phải một hòn đá, mẹ ngã xuống nhưng mẹ không hề đè lên tôi. Máu mẹ đã chảy ra, điều lạ lùng là máu mẹ không phải màu đỏ. Máu mẹ có màu đen. Tôi ngạc nhiên và tôi nói: “Máu mẹ màu đen.”
Mẹ nói: “Đó không phải là máu, máu mẹ không bao giờ đổ. Con hãy giữ vững lòng tin.”
Em phục sinh giấc mơ
Trong tiếng chuông
Phục sinh ánh sáng
Trong bóng tối
Phục sinh Trịnh Công Sơn
Cho bầy diều hâu đứng hát
Em đốt một cây thiện
Hương bay chân mỹ cửa đình
Thả một con chim bay vút
Tự do nhởn nhơ mây xanh
Đồng tiền thơm mùi mực
Niềm kiêu hãnh của nước mắt
tuôn trào vô thức những mảnh vỡ nuôi dưỡng nguyên vẹn
hơi thở mảnh vỡ không đổ vỡ
hơi thở với tay réo gọi rạn vỡ
Thì ra đấy là tay biện thuyết khét tiếng chốn Tràng an mà một lời phán xét có thể giúp cho nghệ nhân trong bước đầu chỉ phút chốc đã chễm chệ tót lên ngôi cao của giới tài tử hoặc cũng chỉ phút chốc thôi, bị dìm sâu xuống đáy vực của lãng quên dù tài năng đã từng được người đời biết tới.
Tôi cầm trong tay những xác chết
Một con sóc đã rơi xuống từ bầu trời
Và nó không bao giờ đứng dậy nữa
Dù đã leo tót lên lại cành cây
Và người chiến thắng sẽ là kẻ nói dối.
Tình yêu! . . .
(Em đang nói gì thể, em nhầm lẫn rồi,
bởi đoạn này, em muốn viết, em ghét anh.)
Sao anh không đến bên em?
Như Hiếu đã nói, không phải sự kiểm duyệt làm giới hạn nội dung của các tác phẩm văn học, nhưng nó (sự kiểm duyệt) đã thúc đẩy các tác giả, kể cả những người bất phục tùng, chú tâm phá vỡ việc bị cấm đoán không được nói sự thật trong nội dung một cốt truyện hơn là khai phá những nét mới lạ về mặt nghệ thuật.
… thế là tháng tư về
[kên kên/ quạ/ lũ cướp] cờ
– phướn
lượn đầy đường westminster
địa điểm [để] tưởng niệm ngày 30
mẹ tôi hiện về, con ơi học
chi nhiều mà không có chỗ cho
mẹ ngủ, ấy thế mà tôi chưa
đủ dũng khí (dù là thắng lính) để bỏ con chữ
Những ngày này em hãy im lặng
và chỉ biết nhìn mà đừng nói gì nhé!
Vì khi em nói ra điều gì thì phải diễn giải rát rạt điều ấy
Thôi
im lặng đi
Bình Luận mới