gởi: T. người yêu ở vùng biển
em lột tả môi son lên tấm gương phản chiếu
tôi lột tả tôi trong giấc ngủ chiêm bao
những bờ bụi che thân em lõa thể
bằng tàu lá đơn sơ
sóng dạt dào xô bổ
tĩnh lặng
chiêm ngưỡng
rồi hôn nhau bằng nụ hôn dã chiến
Sài gòn phả những đốm khói trên balcon cúi xuống cuộc đời
đám tinh tú rơi
chơi vơi
điệu vũ không còn nơi nương tựa cho mát dạ lòng đêm
cho vai gục đầu nghe hơi thở dã thú cháy trong tim
hình như điệu kèn rên hấp hối
trong tận cùng sâu thẳm tiếng hát vượt thời gian
ngả nghiêng sầu
cổ xứ
ta ôm Hà nội nhớ
cho tàn cây cơm nguội rong chơi
một Hoàn kiếm thuở nọ
lang thang Cổ ngư bay bụi mờ sương khói khoác áo quàng vai em
tôi ngậm vố đưa em vào hạ chín
làm tình trắng trợn xanh
không cần sơn phết
không cần những vầng trăng khuyết
không thề non hẹn biển
ký ức tôi trở nên bọ hung trong tấm thân trần thế men say
và nhểu xuống giọt tinh sương
hứng chịu một đời một thời huyền thoại mắt nâu
thời gian cong viền môi em đỏ choét
tôi riết hào phóng em lên ngực thở vô biên
lũ chim di trốn tuyết
nghiêng ngả cuộc chơi này
cho tóc tơ lùa theo mùa biển động
trú ngụ vào hoang vắng
phù phiếm thật bất ngờ
vơ vét đám sao tua
đêm trắng
fuck như điên như chơi như thế đấy cho thỏa mộng giang hồ thỉ
tôi sợ những con đom đóm lửa quấy nhiễu đêm đen vụt sáng
biển ngao du cùng ta lao vào vực thẳm hoang mang
bầy chó dữ cụp đuôi
gặm vầng trăng khuyết
ừ thôi em nhé!
“tôi ru em ngủ
một sáng mùa đông” *
trong ngày muộn màng của buổi sơ nguyên
(camranh tám khôngchín)
* lời nhạc Trịnh Công Sơn
.