gởi: nhà thơ NTB dưới huyệt mộ.
người đi giữa mùa trăng
tháng mười hai ngột ngạt cháy những đốm loé
trong bệnh viện tắt thở hàng hiên trưa đứng bóng
những giọt nước ứ trên máng xối mi mắt chậm chảy ru mãi ngàn năm
cho nên biển Sơn Chà núi Hoành Sơn là tiếng gọi không cùng
muôn đời miền thơ ấu gió xé không gian cho cánh diều bay trời quá khứ
dưới chân tượng đá núi non ngàn trùng mạ non ươm hạt chín suy tư
và sẽ không bao giờ quên
bản di chúc cuối đời cho người tình cũ chia xa bờ sông cạn chảy xuôi mềm
chưa cấu trúc hết trăng lưỡi liềm liếm láp vành môi em trên đỉnh Hải Vân
cho cát bụi phù du bay về làm phận số long đong
trăng thổ nguyên
biển nhớ chiều vàng hoe óng mượt
đất Quảng một thời làm thân nhiệt đới lêu bêu tuổi mới lớn ngủ trên tay
đêm lặng lẽ nghe biển réo hồn mình hoá kiếp dã tràng khóc khổ lụy
những nhánh sông hôn môi tím thêm sức ngày rạng vỡ
lềnh bềnh hàng mi em ướt sũng đôi vai gầy cánh nhỏ
anh đoái hoài tuổi trẻ đi hoang
vuốt mắt anh trong nỗi nhớ muộn màng
qua lối mòn già nua tôi cỏ úa
đập tan vọng niệm trong sâu hoáy tư duy
âm vang khô
cháy lan tiếng thở cuối đời trao trút hư không
dưới huyệt mộ với vầng thơ nức nở yêu thương còn để lại
cho đá ngủ yên bờ tĩnh lặng
cho đất đục chưa gieo lên cành nhánh
và biển vẫn đợi trăng non em ở đó dưới bóng dừa mát rượi hò lơ
trong tận đáy lòng thơm nức dầu dã tưởng
thênh thang trời lộng gió
trên đôi mắt hốc hác trôi đi gọng kính buồn
tiếng chuông gọi hồn tôi qua mạch thở hư vô sầu nhân thế ai ơi!
(vàođông mườihai khôngchín)
.