Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
cái thú của tôi
Đọc văn, đọc thơ là cái thú tinh thần tao nhã. Xưa nay ai cũng nói thế.
Riêng tôi, nói các bạn đừng cười, trong những gì tôi đọc thì thích nhất vẫn là đọc tác phẩm của mình. Đó là một tật xấu, tôi biết. Biết mà không bỏ được.
Trong bóng tối
Ruby đang chờ nơi cửa, một tay đút vào túi trước của chiếc quần jean phai màu xanh cỏ, tay kia kéo mạnh chiếc áo sweatshirt không có tay. “Bạn có một người đàn ông trong bếp,” cô ta nói, hất ngón tay cái qua khỏi bờ vai trần rắn chắc trước khi dẫm mạnh xuống hành lang và biến ra vườn sau. Ruby Mendoza đáng yêu, đáng yêu
Chùm thơ Nguyễn Man Nhiên (#10)
và đêm xuống anh tự pha cho mình một tách cà phê
một ít đường, cái vị đắng quyến rũ
tiếng thìa quậy trong thành ly
tiếng que diêm phụt cháy trong bóng tối
Những tấm ảnh bị mất
Hồi tôi mười một tuổi tôi đã làm một việc không thể tha thứ được: tôi đã đốt những tấm hình của gia đình tôi. Thời đó chúng tôi đang ở Sài Gòn, và khi xe tăng Việt Cộng lăn bánh tới sát thành phố, mẹ tôi, sợ đến phát điên, ra lệnh cho tôi tiêu huỷ mọi thứ có thể mang lại tai hoạ.
Đọc Từ Trên Xuống Dưới
Ở lâu đài Liên Hiệp Quốc
đằng sau ngai vàng của Security Council
là một bức tranh khổng lồ hình phượng hoàng.
Dấu Giày Đón Bình Minh
ôi muốn nói thêm, phần số tôi may mắn hơn Vĩnh, nhưng ngập ngừng không ra lời, có cảm giác bất nhẫn. Tôi nhớ mình cũng đã ngập ngừng như thế trong lần điện đàm vừa qua với Vĩnh. Tôi hỏi thăm sức khoẻ cậu em. Giọng cười khinh bạc hắt vào ống nghe, vẫn vậy anh ạ, rồi anh coi, em sẽ sống lâu ngang ngửa ông Bành tổ;
Huế 98
Dường như anh đang đi trên chỗ em đã qua
Anh cúi nhìn những dấu cỏ
Những chiếc lá khô trơ trọi
Thật xa lạ!
Thật thân thương!
Tuyết
Căn phòng rạng rỡ hẳn lên, khung kính to
Rộ ra đầy tuyết và hoa hồng
Lặng lẽ bên nhau chẳng cách nào hợp dung
Thế giới bất ngờ hơn ta hằng tưởng
Vô thường/ Thường quán
Góc phố từ Cổ Viện Chàm nhìn qua
Non Nước dưới vòm cây xanh những năm
70 nay không còn nữa. Chỗ ấy
bây giờ là một đài TV cao
mười tầng một con thuyền rồng và mấy
quán nhậu.
Không Đề
welcome to Chinatown ladies and gentlemen
the place where you tourists come to look
at the slanted eyes yellow skin scaling fish
roast duck in the windows like a public hanging
ooh the pitter patter of the slippers
Những Ám Ảnh
Cách mấy chục năm rồi nhưng thỉnh
thoảng tôi vẫn còn như nhìn thấy
trước mắt ba cái chảo thuốc nhuộm
to tướng lúc nào cũng sôi sùng
THƯ PHÁP NÀNG
nét ngang tựa vết cắt
nét sổ thảng thốt chiều
chữ tình vừa phóng bút
nàng gởi ý chờ nhau
khắt khe / ultra-conservative
Có lẽ anh cho rằng em quá khắt khe
giữ kẽ
trong thời điên loạn
người ta làm tình, làm tội nhau trên những trang giấy
không chút áy náy
Số phận lũ sáo nhà
Truyện không rõ xuất xứ. Chỉ biết từ lâu đã được truyền tụng trong dân gian, nhiều người kể, nhiều người nghe. Nội dung không khác nhau mấy, duy tên người, tên địa phương và nhất là phần cuối truyện thì tùy theo tâm trạng người kể, mỗi người kết một khác.
Có người gọi tên nhân vật là Trương, sống cuối đời tiền Lê, có người gọi Trấn hay Phạm Trân, người đời Trần hoặc cuối đời Trịnh Nguyễn.
Between the two dimensions of a void
Tôi đưa nàng trở lại bông giấy cà fê
Tránh khoảng trống tệ nhất sau bữa ăn bụi trước giờ bản tin thế giới
Buổi tối tù khoảng trống bọn đàn ông đầu chỉ còn hộp sọ chất đống xác bong bóng tèm lem mơ đủ mầu
Thu ở rừng bạch đàn
Xáp vô lần này nàng không
thể tưởng tượng được, tính chất
xốc nổi trong tôi, hắn bão
hòa tới mức, phải nói, tợ
chùm thơ Lê Anh Hoài
hãy trộm cắp nhanh
chút ánh sáng trời
lợi dụng đêm đen
núp bóng cỏ hôi
lấp lánh lên!
dẫu ánh sáng của ta không từ tim mà
từ cái bụng
giấc mơ con bọ hung dầu
đi tìm màu xanh
cọng cỏ lá non cuối đường
mực lan trang giấy
tuổi nhỏ
chân trời cư di tìm ngày mới
cánh đồng bờ lúa năm nào
Chuyện kể của một người Pháp bình thường
Em biết không, dòng máu thứ nhất bảo tôi là người da trắng. Nó chứng tỏ điều đó bằng cách ban cho tôi mớ tóc nâu nhạt, chiều cao một mét tám, xương to, vai ngang, mũi lộ, mắt sâu. Nó chứng tỏ điều đó khi ban cho tôi cái họ mà nhiều người Pháp có nhất và một làn da mỏng, chỉ chực ửng đỏ lên khi nắng gắt. Nhưng, dòng máu thứ nhất này cũng cho biết, ở đâu đó trên cơ thể
Tôi là cái thây ma
Giờ đây tôi chỉ còn là cái thây ma, cái xác chết nằm dưới đáy giếng. Mặc dù tôi hít vào hơi thở cuối cùng cách đây khá lâu và tim tôi đã ngừng đập, không ai, ngoại trừ tên sát nhân đê tiện đó, hay biết chuyện gì xảy đến cho tôi. Cái thằng khốn kiếp, gã bấm mạch tôi, nghe ngóng…
Bảy lý do để ly dị
Em là đứa con gái thức dậy trong một đại dương,
nấu món xúp dưa mùa đông cho mẹ chồng,
từng thớ nếm lưỡi bà mọc lên như gai.
Chuyến du lịch tuyệt vời
Hai ngày trước giờ khởi hành, theo thông lệ thì có một cuộc họp đoàn để mọi người làm quen với nhau và cùng dự một bữa cơm thân mật. Trong hơn hai chục đoàn viên có một cô gái ăn mặc rất mô đen tên Hách Mai Ý nêu yêu cầu là trong suốt mười hai ngày của chuyến đi, cô phải được ở riêng một phòng…
đêm và những khúc rời của Vũ
ngày tụi mình ngồi với nhau, Vũ ơi có người con gái
lặng lẽ leo lên leo mãi lên những ngón tay
gảy những tổ khúc muộn phiền
vào chiếc ly của đêm toàn nước
nước ơi, lớn lên!
MỘNG MỊ GÌ, CŨNG TRỜI ƠI
Mong gặp ả lần này
mắc chứng gì, hễ mở
mồm là ngọng lên, ngọng
xuống, ỉ ôi cho đến
ngày tàn, chuyện muốn nói
Hậu sản
Tôi tin chắc thằng bé bướu cổ đã không chết, nếu huyện cho xây công viên ở ngay con đường mới trải nhựa của thị trấn, vì tôi biết mình sẽ theo dõi nó, và dành thời gian nài nỉ để nó ăn chút gì đó mỗi lần đi qua chợ. Hoặc tệ lắm tôi cũng tới ngay đó để xem mặt nó lần cuối, trước khi ông Cối già, cán bộ của thị trấn đến vác xác nó đi.
9 bài haiku
mưa mông lung
vén váy
tìm chồng
nhón chân trên giấy
gót chữ nhẹ nhàng
đêm dài trăm trang
thơ Chu Vương Miện (#9)
Ta chờ chót kiếp chả hồi âm
còn chăng vài nốt nhạc dương cầm
Ta mang ra đốt [cây đàn cháy]
cháy rụi tình ta ra nước trong
Chân dung tự họa
Sau cùng họ đã ném tôi vào thùng rác
cùng với những miếng giẻ rách đầy dầu mỡ,
mớ tóc rụng, những hộp thức ăn rỉ sét,
những vỏ chai bia, băng vệ sinh, xác chuột chết, gián…

Bình Luận mới