Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 09, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Chuyến du lịch tuyệt vời


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 21.10.2006

 

 


Nguyên tác: MỸ LỆ CHI LỮ

Tác giả: Ưng Phượng Hoàng sinh năm 1950 tại Đài Bắc, tốt nghiệp ban Anh ngữ đại học sư phạm. Năm 1988, làm biên tập Trung Quốc thời báo được một năm thì sang San Francisco (Mỹ) học tiếp, đậu tiến sĩ văn chương ở đây.
Tác phẩm: Tập truyện ngắn Vĩnh viễn trạm trước đích nhân (Người đứng mãi mãi), Tác gia thư mục (Thư mục các tác gia), Tác gia địa chỉ bản (Giới thiệu các tác gia), Bách vị tác gia, bách linh nhất bản thư (100 tác giả, 101 cuốn sách) và một số sách biên khảo.

 

Vừa về Đài Bắc được ba hôm, công ty lại cử tôi đưa một đoàn đi Đông Nam Á vì người hướng dẫn được cử đi với đoàn này đã bị bệnh nằm viện rồi. Đành phải nhận trách nhiệm thôi.

Hai ngày trước giờ khởi hành, theo thông lệ thì có một cuộc họp đoàn để mọi người làm quen với nhau và cùng dự một bữa cơm thân mật. Trong hơn hai chục đoàn viên có một cô gái ăn mặc rất mô đen tên Hách Mai Ý nêu yêu cầu là trong suốt mười hai ngày của chuyến đi, cô phải được ở riêng một phòng, nếu phải bù thêm bao nhiêu tiền thì sau này cô sẽ kết toán với công ty chúng tôi.

Hướng dẫn đoàn này kể ra cũng không có gì khó. Ngày đầu tiên đến Singapore, tôi điểm sơ qua số thành viên trong đoàn : Các cặp vợ chồng trung niên và các cụ già chiếm đại đa số, chỉ có một phần năm là các cô gái chưa chồng.

Ở Thái Lan, chương trình thật phong phú, ngoài buổi đi dạo khu chợ nổi, xem voi biểu diễn, đoàn còn được đưa đến Pattaya tắm biển. Trong đoàn có cặp vợ chồng họ Lý. Ông Lý là giám đốc của một công ty thương mại, đồ đạc trên người ông toàn mang những nhãn hiệu nổi tiếng. Bà Lý khoảng bốn mươi tuổi, người đẫy đà, một kiểu bà chủ điển hình, vừa nhìn thấy đã biết ngay đây là một người đàn bà chân chất, tằn tiện, đảm đang, quen thuộc với những chuyện gạo củi muối dầu. Ít khi ông chồng bận rộn gần hụt hơi kia cùng đi chơi với bà, nên bà thường biểu lộ rõ rệt một vẻ hiếu kỳ rất quê mùa khi nhìn thấy sinh hoạt ở những nơi đi qua. Mỗi khi vào tiệm bán đồ đặc sản, bà luôn luôn chọn những thứ nào rẻ nhất, thực dụng nhất mới mua. Còn giá tiền thì cứ hỏi tới hỏi lui, mặc cả mãi, do dự mãi mới quyết định dứt khoát. Nhưng thật ra những thứ ấy bà mua nếu không phải cho con cái thì cũng cho ông chồng mà thôi.

Còn cô gái họ Hách kia thì khác hẳn. Một ngày một bộ áo mới, ăn mặc, trang điểm cực kỳ lộng lẫy. Ở một tiệm bán đồ mỹ nghệ tại Bangkok, cô ta chọn một chiếc nhẫn nhận viên hồng ngọc đẹp rực rỡ, nhà hàng kêu giá một nghìn rưỡi đô la Mỹ, cô mua ngay không đắn đo lấy một giây. Mua các thứ khác cũng vậy. Bà Lý tấm tắc :

– Con gái nhà ai tốt số quá !

Có mấy lần đoàn tổ chức sinh hoạt chung, Ông Lý đều lấy cớ đau bụng không tham gia. Chẳng hạn như cả đoàn đi night club hoặc đi xem ca múa nhạc, ông luôn luôn đưa bà vợ đến nơi rồi rút về khách sạn trước để nghỉ. Thông thường thì sau đó một lát cũng có vài cô gái than mệt đòi về trước, ý chừng tranh thủ đi dạo phố mua sắm gì đấy.

Ngày thừ hai ở Pattaya, ông Lý than thở rằng ông bơi biển nhiều quá đến độ toàn thân mỏi nhừ và nhờ tôi nhắn lại với bà Lý là ông tìm chỗ tắm hơi xoa bóp, sẽ về hơi trễ. Thế là ông rời đoàn. Sáng sớm hôm sau, ông tìm tôi dặn nhỏ, nếu bà xã ông không hỏi tới thì thôi, đừng nói gì cả, còn nếu có hỏi “thì bảo bà ấy là tôi ở bên phòng anh, nhậu lai rai và chuyện trò suốt đêm”. Rõ ràng là đêm qua ông không về phòng. Làm người hướng dẫn đoàn, những chuyện thế này còn là nghĩa vụ gỡ rối dùm cho khách.

Trên xe du lịch, mọi người hứng chí bày ra mục ca hát. Đến phiên bà Lý hát, bà có vẻ ngại ngùng thì chính ông Lý hào hứng thay bà hát luôn hai bài, cả xe vỗ tay rào rào. Người ngồi bên cạnh khen bà Lý có một ông chồng hoạt bát và bảo bà : “Bà Lý này, phải cẩn thận đấy nhé, ông ấy vừa trẻ vừa đẹp người mà lại còn biết cách kiếm ra tiền nữa chứ !”

Bà Lý quay lại bảo : “Vâng, năm ngoái có người cho tôi hay là ông ấy có mèo rất đẹp, họ bảo tôi phải chú ý đấy…… Ha ha ha.”

Dường như bà Lý cũng có vẻ thú vị, bà vui vẻ cười to với mọi người.

Đến Hong Kong, vì thời gian còn lại rất ít nên đoàn viên mạnh ai nấy hối hả túa ra khắp nơi để mua sắm. Tôi kiếm một góc yên tĩnh của quầy cà phê trong khách sạn để chờ thời gian trôi qua, bỗng nhiên tôi phát hiện ông Lý và cô Hách Mai Ý đang thảnh thơi ngồi uống cà phê với nhau.

Ông Lý đã trông thấy tôi, ông gọi tôi qua. Chuyến du lịch sắp kết thúc rồi, cũng chẳng cần phải giấu diếm gì nữa. Ông đàng hoàng giới thiệu với tôi rằng cô Hách Mai Ý là thư ký trong công ty của ông, đồng thời bảo tôi rằng phiếu thanh toán chuyến du lịch này của cô, sau khi về Đài Bắc cứ gửi đến cho ông ta.

Có ai nói thế này nhỉ : Chỗ nguy hiểm nhất thì an toàn nhất

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)