Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Khoảnh khắc
muốn đập vỡ tư tưởng mình ra
và tất cả
để không còn mặt trời núi hoạ tưởng địa đồ cùng lịch sử
trò sáng tạo chỉ là
khoảnh khắc những phù hoa…
KHAI SINH Ở HẢI DƯƠNG / Birth Certificate in Hai Duong
Quen với ánh sáng từ khi chưa mở mắt, chẳng cần phải được khải ngộ, hắn đã nhìn thấy thấu suốt định mệnh của toàn bộ sự sống. Và hắn chui tiếp vào một bóng tối khác đậm đặc hơn.
Tiễn biệt
Tôi quay nhìn ra ngoài cửa xe, ngó lên những ngôi nhà đầy dây leo và lá bìm bìm, mường tượng ra lần chia tay của bà Schaeffler với hai người sinh viên bà yêu thương như con ruột. Lòng tôi tối xám lại. Tôi không dám đưa mắt ngó lại phía sau lưng, sợ nhìn thấy chị, rồi sẽ lưỡng lự trước quyết định của chính mình…
Vọng Âm từ một Tự Truyện
I asked him in amazement, “Who are you, sir?”
He answered with surprise, “I am forgetfulness. How could you have forgotten me?”
HÒA ÂM TUYẾT
Mắt cười như lá reo
Đắm đuối huyết
Lá reo
Ngàn lá lệ
Ta khắc thơ trong huyệt tuyết dài
Gió sẽ vuốt mắt con yêu dấu
Bi thương hương tuyết hoa
Nở búng huyết sáng lòa
Những điều đáng ghét
Lũ bọ chét cũng rất đáng ghét. Khi chúng nhảy múa lăng xăng bên dưới trang phục của ai đó, quả thật bọn chúng dường như nhấc cả quần áo người đó lên.
Âm thanh của bọn chó khi chúng đồng thanh sủa liên hồi thì đáng ngại và đáng ghét.
NHỮNG VÙNG ĐAU VÔ ĐỊNH
Kết quả là chẳng ai cô đơn cả. Bằng chứng là món thịt cầy đang rất tuyệt và hợp khẩu vị với món rượu chuối hột và người này nói còn có người kia nghe. Ai cũng muốn chứng tỏ vươn ra cơn đau nội tại của mình. Vậy thì ngay lúc này đây.
In the beginning / Ở thuở ban đầu
I would stand
brave and naked in the middle of little Italy unafraid
of objectification and you would love me knowing
that Vietnam is more than a war.
Chống gậy lên mạng
Nhưng với một người còn một tay trái, não bộ sứt mẻ lung tung, máu chảy lạng quạng chỗ tắc chỗ không, lên Mạng là cả một vấn đề, một công trình không nhỏ. Các con trai con dâu (tôi không có con rể ) thường xì xèo sau lưng tôi: Đừng ai chỉ cho bố, bố sẽ hỏi suốt ngày đấy…
Ngoài vùng phủ sóng / Đấu giá kiểu Hà Lan
Như em
Bờ vai di động giới tính
Làn môi gội nước nhục cảm
Cuộc đời ám khói đàn ông
Truân chuyên là thế
Chuyện Trò Với Đá Biển
Bầu trời bỗng tối xầm, hai ông Thần Núi quần thảo nhau tiếng rền vang vọng, cả hai làm thành những cơn sấm , và những viên đá có hình quả trứng văng ra từ cả hai trái núi. Người ta đặt tên cho những viên đá trứng đó là Trứng Sấm bị lấy đi từ những con Chim Sấm…
TRẬN CÚM HÀNH TÔI, NHƯ MIẾNG GIẺ RÁCH
đêm; rõ chán,
mặt trời lại mọc chỗ miếng da non,
ngay phía bẹn
nóng hầm hập
tôi một xó,
như giẻ rách,
Bài Poem Song Ngữ Đầu Tiên
Giọng em thì lai Bắc, lai Nam, lai Mỹ, lai Texát, lai Cali,
Lai bé, lai nàng
… and my true voice lies everywhere…
Phút vui
Mấy thằng đàn ông bao một phòng karaoke và tự chọn mỗi người một cô gái. Tôi vốn dễ tính trong chuyện này. Ừ, cô nào cũng được. Miễn là đừng lẳng lơ quá để tôi khỏi ngượng với nó. Không, lần này tôi phải bắt nó ngượng với tôi kìa.
Viết từ Địa Trung Hải
Viết từ phía trái
Cũng như là Paris, thành phố Barcelona đẹp cổ kính, nhưng không có vẻ huy hoàng đến như thế. Các buildings mang nét đẹp kiến trúc La Mã thời hưng thịnh, phảng phất nét ảnh hưởng Hồi giáo và Ả rập. Con người vùng biển này có màu da ngâm đen hơn.
Ngày Hạ Chí
Ngày hạ chí như có ngàn nến thắp
soi buổi chiều trong suốt hồn em
anh đứng đó như mặt trời không tắt
tự nhóm than nung đỏ đời mình
Biết đâu nguồn cội
Lần đầu tiên trong đời, tôi đi chuyến tàu đêm xuyên Việt – một mình – băng qua đất nước tôi với một tâm hồn nặng trĩu. Thân xác tôi đang băng băng cùng nhịp con tàu. Nhưng tôi biết còn một cái bóng khác của mình đang lưu lạc ở nơi xa
TRÍCH TỪ MẤY Ý NGHĨ RƠI RA Ở RỐN
.. cuộn vào trong em lũ chữ tượng hình hoa/
đèn
rải kín thân thể;
tổ quốc giờ hóa bùn,
từ lỗ rốn tôi nhìn gần…
CANDIDE DA MÀU – PHẦN 3
Ông già:
Tôi sợ lắm. Tôi muốn chết bình thản, thư thái, nhẹ nhàng, như sắp vào một cuộc đời mới tưng bừng ánh sáng
phục sinh – resurrection
imagine one day
absolutely deaf absolutely blind
the ears could hear nothing
the eyes could see nothing
Hồi ký của Nguyễn thị
Tôi biết Phán viết văn, làm thơ cho vài tờ báo văn chương. Tôi có đọc qua, rồi quên. Những bận tâm của Phán và của tôi không giống nhau. Với tôi là chuyện cơm ăn áo mặc cho một gia đình bốn nhân tố. Với Phán là điều gì đó viển vông, mơ hồ, không thực tế.
Love Poem to Bun Rieu
eating my way into memory a moth
I remember
every delicious sliver of rice vermicelli
every succulent dumpling
every slurp
Ba Bài Thơ
BàI tHơ chỮ caO CHữThấP,
cOn NgưỜI, lÚc vIết hOa, lúC
GiuN dẾ. LúC hâN hOan,
LúC buỒn kHỤ. LúC trồNG RừNg,
lúc cắT tiếT ANH Em. CoN NgƯời,
Một SiNH vậT lỦNg củNG.
April 30th of Ly Ky Kiet
My father arranged for his secretary, me and my brother to evacuate with a Chinese family. They had a daughter working for the Americans. Not wanting to lose their properties, some of them chose to stay behind. That’s why they sold my father three spots. My fake name was Ly Ky Kiet.
Hư cấu & Búp bê nhựa
Cho đến khi nàng quyết định gắn hai chiếc răng nhựa, chúng tôi chia tay nhau, vì nàng mắc chứng lãnh cảm. Có thể vì thân thể tôi không có mùi nhựa.
Cà phê buổi sáng
Hắn luôn luôn ngồi một mình. Không hiểu bằng cách nào, tất cả những người uống cà phê ở đây đều biết ít nhiều về hắn, trừ tôi. Thật ra, tôi cũng được nghe về hắn, nhưng điều ấy với tôi không có nghĩa là biết.
Hai bài rời – Canberra
nắng mở cửa mả
nó hoá băng sơn
lạnh bàn tay đuổi những đám lửa bên dưới
thâm thấp nho nhỏ non tuổi
Truyện của hắn
Khuôn mặt trẻ trung không son phấn cuả cô rạng ngời hạnh phúc. Tất cả mọi người ở đây, kể cả bạn và tôi, hẳn đều biết cô gái đang yêu. Trừ riêng một, duy nhất: hắn!

Bình Luận mới