Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 03, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Phút vui

0 bình luận ♦ 26.08.2006

 

 

 

 

Lần này thì tôi buộc nó phải câm mồm tuân phục tôi. Và tôi đắc thắng vì tôi đã thành công. Nó đã cố cản tôi đừng đến đây. Nhưng đừng hòng. Tôi không có lý do gì để từ chối lời mời chân tình của bè bạn. Tất cả đều quý mến tôi và muốn tôi cùng vui với họ. Hơn nữa, chính tôi cũng muốn và cần được vui biết bao.

 

Mấy thằng đàn ông bao một phòng karaoke và tự chọn mỗi người một cô gái. Tôi vốn dễ tính trong chuyện này. Ừ, cô nào cũng được. Miễn là đừng lẳng lơ quá để tôi khỏi ngượng với nó. Không, lần này tôi phải bắt nó ngượng với tôi kìa. Tôi phải cho nó đau đớn để trả thù quá nhiều lần nó làm tôi đau đớn. Tối nay, nó phải đau đớn để tôi được vui. Nó im lặng không nói gì, nhưng tôi biết nó đang chăm chú quan sát tôi. Tôi ngã lưng ra ghế nệm êm, thở ra một vòng khói thuốc. Hơi lạnh của máy điều hoà không khí trong căn phòng bít bùng làm khói thuốc như đông đặc lại. Vòng khói ngập ngừng rồi vỡ ra thành một dấu hỏi phân vân chập chờn bay lên.

 

Tôi thấy dễ chịu. Trong không khí mát lạnh này với những người bạn thân, những cô gái xinh, và chút ít buông thả kể cũng đáng để tận hưởng lắm chứ. Nhất là hôm nay, nó chịu lép vế không dở trò chống đối tôi nữa. Không nói năng gì, nó ngồi nhìn ngắm căn phòng. Căn phòng nhỏ dường như càng thêm chật hẹp với bức tranh núi Phú Sĩ tuyết phủ bạc đầu choáng gần hết một bức tường. Trên bức tường đối diện là tấm ảnh trắng đen khá lớn. Lúc đầu chưa quen với ánh sáng yếu ớt trong phòng tôi không nhìn ra chi tiết. Định thần một lúc tôi nhận ra hình một người đàn ông hôn một người đàn bà. Hai khuôn mặt to hơn người thật biến nụ hôn vĩnh cửu kia trở thành lộ liễu, phô trương và giả dối. Một nụ hôn rẻ tiền một cách đắt giá đối diện một ngọn núi vĩ đại một cách tầm thường. Mọi thứ ở đây đều là một sự gán ghép khiên cưỡng. Từ chiếc TV to đùng trên giàn máy karaoke tới bốn bức tường dán giấy nâu xỉn in hoa văn vằn vện màu đen và chiếc sa-lông vĩ đại bao phủ những người đàn ông và các cô gái.

 

Những người bạn thân của tôi hình như trở thành xa lạ hơn khi bước vào đây. Cả tôi nữa. Tôi không phải là thằng tôi ngày thường khi tôi đang ngồi bên một người con gái xa lạ. Tốt thôi. Sự xa lạ này hứa hẹn với tôi nhiều khuây khoả. Chỉ có nó là quen thuộc đến bực mình. Tôi cúi xuống nhìn cô gái đang tựa đầu trên ngực tôi và trốn vào thế giới biệt lập của mình. Mỗi người trong căn phòng này đều là một thế giới biệt lập khi cánh cửa đã khép lại. Một cô gái bật giàn máy karaoke lên. Chiếc TV hắt ra những quầng sáng nhiều màu sắc và một người bạn tôi bắt đầu hát một bài anh thích. Giọng ca khàn khàn lỗi nhịp sai cung nhưng sao nghe đầy khao khát và tiếc nuối đến chạnh lòng. Hình như cả một thời tuổi trẻ đã qua đang sống dậy trong anh. Những bài hát người ta thích thường gắn liền với một kỷ niệm nào đó. Từ chỗ tôi ngồi, gương mặt trông nghiêng của anh chìm trong bóng âm u; chỉ có vầng trán, sống mũi và cằm phản chiếu ánh sáng từ màn hình TV là hiện rõ nét. Một gương mặt không ngừng biến sắc theo những hình ảnh đổi thay thoăn thoát. Anh chồm người tới trước, một tay chống trên đầu gối cầm chiếc mi-crô. Nhìn dáng anh ngồi hát, tôi không thấy giống một người đang hát mà lại liên tưởng đến dáng ngồi trầm tư của pho tượng Rodin.

 

Cô gái nâng ly bia tận môi tôi mời uống. Anh thích ca bài nào không? Nói em lựa cho? Anh thích nghe người ta hát chứ không biết hát. Em thích bài nào hát anh nghe đi. Hát bài nào em thích nhất. Em không có bài nào thích nhất cả. Vậy là không có kỷ niệm nào đáng nhớ cả sao em? Anh nói gì? À, không sao; chẳng có gì đâu. Uống với anh đi. Tôi không tìm thấy kỷ niệm nào của tôi trong danh mục cả trăm bài hát ở đây. Những bài nhạc tôi yêu thích nhất không bao giờ có ở quán karaoke, và tôi đến đây phần nào cũng vì thế. Tôi muốn quên. Tôi quàng tay ôm vai cô gái kéo sát vào mình. Mùi phấn son này, men bia này và tiếng ca khao khát của anh bạn giúp tôi quên. Những anh bạn của tôi có vẻ trẻ trung hẳn ra và yêu đời hơn, yêu cuộc sống hơn. Sao tôi lại không chứ? Tôi bỗng rùng mình.

 

Anh lạnh à? Anh run kìa. Tôi không chịu được máy lạnh; tôi hơi mệt. Tôi nói dối. Không phải vì chiếc máy lạnh. Chính là nó. Nó không cho tôi quên. Nó không chịu ngồi yên. Anh sang bên kia ngồi đi, anh. Bên ấy ít lạnh hơn, vì máy lạnh thổi thẳng ra chỗ này. Tôi đổi chỗ ngồi. Cô gái mang bia và thuốc lá của tôi đi theo và ngồi xuống ôm tôi chặt hơn. Cho anh đở lạnh. Tôi thấy cảm động với câu nói ấy. Tôi không cần biết đó là lời giả dối hay chân tình. Điều ý nghĩa là nó được thốt ra đúng lúc và giúp tôi cương quyết hơn với nó. Tôi làm nó đau, tôi biết. Và tôi sẽ làm cho nó đau đớn hơn để nó cho tôi yên thân một lần phù phiếm mê say này. Tôi nắm lấy bàn tay cô gái như nắm một chiếc phao cứu tinh và ngã đầu vào góc tường tối. Tôi không muốn ai nhìn thấy mình. Và không muốn nhìn thấy bản mặt đau đớn của nó.

 

Tôi nhắm mắt lại. Một người bạn nữa lại hát phụ họa ngô nghê theo tiếng hát của cô bạn anh ta. Một giọng già đuổi mãi không bắt kịp một giọng trẻ. Những người khác nói chuyện râm ran về những quan hệ làm ăn hay tán gẫu với các cô gái. Tiếng những những ly bia lạch cạch trên mặt bàn. Tiếng thủ thỉ của cô bạn tôi và những lời tôi đối đáp vu vơ. Tôi chẳng biết mình nói gì nhưng cứ nói như một phản xạ từ vô thức. Những điều vô nghĩa, tạm bợ nhiều khi lại làm mình bình yên hơn. Xen lẫn giữa những âm thanh ấy, tôi dần dần nhận ra tiếng nó. Nó đang nói với tôi. Nó nói về những điều đã mất, những điều tôi không muốn nhớ. Tiếng nó đầy thống thiết và van lơn. Nó muốn tôi đưa nó về. Không, mày phải ở lại đây với tao. Tôi ngồi thẳng dậy và vớ lấy tập danh mục bài hát, chọn bừa một bài quen. Bây giờ thì tôi hát. Tôi hát để khỏi phải trở về nhà quá sớm. Tiếng hát tôi sao mà hụt hơi và già nua hơn cả tiếng hát của những anh bạn tôi. Họ đều lớn hơn tôi cả chục tuổi vậy mà ở trong căn phòng này sao tôi thấy mình già cỗi hơn cả họ khi tôi rên rỉ những tiếng hát hấp hối của mình. Tôi hát và uống bia. Hát liên tục và uống bia liên tục. Tôi hát một mình rồi hát phụ hoạ theo các bạn. Hát không thành lời thì cứ à a. Hát không cần mi-crô và không nghe cả tiếng tôi hát. Không còn nghe tiếng nó nữa. Nó đi đâu mất rồi. Có lẽ nó đã vào trốn trong phòng vệ sinh. Kệ nó, tôi chẳng buồn để ý đến.

 

Anh ca hay vậy mà nói là không biết ca! Vậy ư? Tôi ngắm gương mặt đang kề sát má tôi; cảm nhận cái mềm mại của da thịt đàn bà đang nép bên lòng mình. Cô gái ấy sao bỗng trở thành quen thuộc quá. Đôi mắt của ai mười năm trước. Mái tóc của ai mười năm trước. Và vành môi của ai mười năm trước. Mộât gương mặt lúc gần lúc xa, lúc quen lúc lạ. Tôi khát khao được gọi một cái tên và nghe đáp lại. Các giác quan của tôi như muốn bùng nổ vì cái khát khao tức tối dâng ứ trong lòng. Em… Tôi chỉ kịp thời móc chiếc khăn tay chụp lên mặt và gập người xuống nôn. Nó! Nó không chịu buông tha tôi! Tôi nôn oẹ sự cô độc, sự lạc lỏng. Tôi nôn oẹ ký ức, kỷ niệm. Và nôn oẹ luôn cả tôi ra khỏi xác thân này. Nhưng tôi không thể nôn nó ra.

 

Căn phòng chao đảo, quay cuồng. Cô gái ân cần thay khăn liên tiếp cho tôi nôn; miệng nhanh nhảu gọi một người bồi mang thêm khăn nóng và một ly chanh nóng. Bạn anh mệt rồi; em lo cho bạn anh đi. Tiếng một người bạn tôi bảo cô gái. Một người bạn khác nói. Nó đâu có uống bao nhiêu mà nhiệt tình với bạn bè nên đi theo đấy thôi. Qua cơn nôn, tôi ngã vật ra ghế, mắt nhắm nghiền. Cô gái đắp lên mặt tôi chiếc khăn nóng hổi và đút cho tôi từng thìa nước chanh. Uống tí chanh nóng cho khoẻ đi anh. Các người bạn tôi đứng dậy ra về. Cho anh gửi bạn anh ở lại đây chừng mười lăm phút nghe em. Chút nữa khoẻ anh ấy sẽ về sau một mình. Chịu khó săn sóc bạn anh như vậy là tốt. Tiếng người lao xao xa dần. Họ đã trở về một thế giới khác. Nơi này chỉ còn cô gái bên cái xác của tôi và nó trong tôi.

 

Cô gái vẫn chu đáo vừa đút cho nó từng thìa nước chanh vừa hỏi han. Nhà anh xa không? Xa. Anh về bằng gì? Bằng Honda. Anh đi một mình được không? Không sao, tôi quen đi một mình rồi. Nó nói lắp bắp, nghẹn ngào. Cô ta cứ tưởng là đang nói chuyện với tôi. Nó hỏi. Anh không làm bẩn áo của em đấy chứ? Không, anh ạ. Vậy là tốt. Vậy là tốt. Nó lập lại máy móc mấy lời cuối cùng của người bạn đã ra về. Cô gái không nhìn thấy hai giọt nước mắt của nó dưới tấm khăn che kín mặt. Nó đau đớn vì đã làm tôi đau đớn. Nó có thể làm cho tôi mọi điều tôi muốn nhưng không thể làm cho tôi quên rằng: tôi chẳng còn được nói và được nghe một lời yêu thương tha thiết nữa đâu. Nó moi hết tiền trong túi quần tôi trao cho cô gái; môi mấp máy một lời rụt rè. Xin lỗi; anh không còn nhiều hơn để cho em. Nó cõng tôi trên vai. Cô gái hôn phớt trên má nó cám ơn và tiễn nó ra cửa.

 

Nó lầm lũi dựng xác tôi trên xe rồi nổ máy phóng ra đường. Đêm đổ mưa và nó khóc ngon lành trên tay lái. Nó đưa tôi về căn phòng của tôi và nó. Căn phòng có cánh cửa không bao giờ đóng lại vì người chúng tôi chờ đợi không bao giờ trở về.

 

 

 

Sài gòn, 04.07.1994

bài đã đăng của Hoàng Thảo


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)