Trang chính » Biên Khảo, Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 03, Email bài này

Viết từ Địa Trung Hải

 

Ngoài khơi biển Tây Ban Nha. 19/8/06:

 

Chúng tôi rời thành phố Barcelona chiều hôm. Cả qua sau hai ngày đi khắp các ngõ ngách của thành phố biển vui nhộn và xinh đẹp cổ kính này. Ở đây con người chỉ thấy có vui chơi – cả thành phố đâu đâu cũng như là đang lễ hội. Cái không khí festival tràn ngập mọi nơi. Đúng là thành phố của du khách, của vùng đất không có vẻ gì là bận tâm đến quá khứ và lịch sử – dù rằng phong trào đòi độc lập của dân vùng Barcelona vẫn còn âm ĩ trên những mảng tin tức chính trị. Cũng như là Paris, thành phố Barcelona đẹp cổ kính, nhưng không có vẻ huy hoàng đến như thế. Các buildings mang nét đẹp kiến trúc La Mã thời hưng thịnh, phảng phất nét ảnh hưởng Hồi giáo và Ả rập. Con người vùng biển này có màu da ngâm đen hơn. Thân hình các cô mãnh dẻ và khoẻ mạnh với một nét đẹp tươi vui, hồn nhiên. Buổi trưa ở đây, trời nắng hanh hanh và chút ít oi bức như một buổi chiều cuối năm ở Sài Gòn. Dân cư cũng đánh một giấc ngủ trưa, siesta, xong rồi họ thức dậy để mà vui chơi, fiesta. Nhìn những du khách vui khoẻ, ngồi bên lề đường với những cốc bia to bằng hai lít, uống ừng ực, ca hát, nhảy múa, tôi thấy đời sống là một lễ hội liên tục đối với họ – ít nhất là trên đường phố. Những khuôn mặt của Bacchus, thần rượu trong huyền thoại Hi lạp, bày tỏ qua thân thể và khuôn mặt hồn nhiên, trẻ trung, chỉ có vui đùa trong cơn say của gió biển và tinh thần lãng tử. Đây là xứ của nhiều di sản từ lịch sử chiến tranh lâu đời. Cái máu chiến tranh đầy thiếu niên hiếu thắng, cái vẻ huy hoàng giữa cơ ngơi tàn phế của đế quốc, sự lịch lãm của những giai cấp thượng lưu có từ chiến tranh và mua bán đã bị đóng khung bao lần rồi lại tan vỡ, của các làn sóng tình cảm tôn giáo, từ Công giáo đến Hồi giáo Ả Rập, mang đầy nét nhiệt thành cực đoan, đua nhau chiếm ngự những đền đài. Tôi thấy tội nghiệp cho những thành quách, chúng phải mang nặng quá khứ trên vai với vẻ nhan sắc tàn phế của mình. Nhìn ra biển Địa Trung Hải, tôi không thấy bến bờ của Phi Châu, dù tôi biết rằng, bên bia bờ của biển là nơi xuất phát cho nền văn minh Âu Châu này, từ Ai Cập, tràn sang Hy Lạp, trải rộng bởi Đế quốc La Mã. Vùng đất này mang một nửa huyền bí của thần linh bên bờ Phi Châu man dại trộn lẫn và thăng hóa bởi văn minh lý tính Hy lạp và sau đó là cái văn hóa tôn giáo đầy xúc cảm của tôn giáo. Da thịt con người trên đường phố mang một chút quá khứ của Phi Châu qua cái nét ngâm ngâm, lãng mạn của miền biển mặn cộng thêm cái nước da trắng mật của lục địa Âu Châu. Mục đích của văn hóa là thế: nó đem con người từ cái xứ nhiễu nhương, nheo nhóc, tàn bạo của thế gian, hiện thân qua xã hội và con người Ai Cập, nơi mà con thú của thân hình đang hiện lên làm người bằng phần đầu, sang qua bờ biển bên này, của lý trí và nhân bản. Đó chính là tinh hoa của câu chuyện ngụ ngôn tôn giáo qua vai trò của Moses, người đem dân Do Thái về với đất Hứa là Palestine, biểu tượng của tương lai. Khi xưa, xa xôi lắm, ở những năm tháng của Đế quốc La Mã đang thịnh trị, có chàng trai trẻ, vốn ăn chơi trác táng, ở bên kia bờ đó, nơi xứ Alexandre của Ai Cập. Chàng là tuổi trẻ của Thánh Augustine, một hình ảnh lớn và đẹp trong lịch sử Thiên Chúa Giáo – cũng như là Long Thọ,tức là Nagarjuna, trong Phật Giáo. Một lần lỡ tay quá trớn với cám dỗ của sắc dục, chàng Augustine chợt tỉnh ra rằng cuộc đời của mình như thế là sai lầm, và thay đổi tư duy để trở nên một người theo đạo mới – như là một ai bơi sang bờ Bỉ Ngạn, đến La Mã huy hoàng, và trở nên thần linh cho nhân loại. Augustine là thánh thể của con người qua bến mới, vượt qua bể dục của Ai Cập để về tới một bờ bến tinh thần cao cả. Augustine, Long Thọ, cũng như tất cả mỗi nguời chúng ta bây giờ, là một biểu tượng vượt thoát biển thế gian để đi đến đời sống tinh thần. Yết đế, yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha. Hãy vượt qua, vượt qua bên kia bờ của Hữu, để thấy được tâm Phật của mình, hỡi chúng sinh kia. Trời tháng Tám ở vùng biển Địa Trung thường có những cơn mưa nhẹ và ngắn, bất chợt đến và nhẹ nhàng đi. Khi mưa đến, người ở đây không vội vàng tránh, không chạy vào hiên phố, không dừng xe máy bên lề để quàng áo mưa. Mưa hay nắng, người ta vươn vai, co cổ, nhe răng cười chấp nhận vui vẻ với trời đất. Cơn mưa rào đến làm cho người ta vui hơn, nhiệt náo hơn. Tiếng hát, tiếng nhạc, tiếng cười vẫn liên tục không ngừng nghĩ. Cơn mưa như thể là một múi chanh, quả ớt, hạt tiêu, chút mắm cho gia vị cuộc đời. Nó làm cho thân xác gia tăng cường độ cảm nhận với thiên nhiên; nó làm cho ngườì ta thấy được hai khuôn mặt của mọi thứ, của âm, của dương. Trong cái ướt mưa bất chợt, trai gái ôm chặt nhau hơn trong cái lẽ cọng trừ giữa trời đất. Trong suy tư liên tưởng, tôi nghĩ đến những cơn mưa miền Trung Việt Nam, nơi cái oi bức, khô cằn của mùa hè đầy nhiệt đới đày đọa thân xác còm cõi của con người – những con người say sưa với khổ đau nhiều hơn là với niềm vui của sự sống. Sự liên tưởng về Việt Nam của tôi là một gánh tình cảm quá khứ; nó là một dấu trừ giữa phố vui như ngày hội Tết của người ta, ở xứ Barcelona này. ***

 

Tối nay, thuyền sẽ đến Nice, và sau đó sẽ vào bờ của một thành phố nước Ý, Naples, và theo đó, chúng tôi đang đi ngược dòng với lịch sử La Mã, của Thiên Chúa Giáo, và của văn minh Hi Lạp. Trên khoảng không gian của quả đất chật hẹp và ở nơi mảnh biển xanh của vùng biển này, tôi hình dung ra quá khứ và tương lai đang tranh dành nhau trên mái chèo cổ tích. Lịch sử chỉ là một câu chuyện kể cho trẻ em, một chai rượu ngon cho thanh niên, một cuốn sách dày cho giới tóc bạc. Và với riêng tôi, lịch sử là một giấc mơ được hồi tưởng trong ký ức sau một đêm dài ngủ say với cơn mê đời u muội được khai sáng bởi lý tính nhiệm mầu. Chúng ta cần lịch sử của biển xanh, của núi rừng trùng điệp. Tôi nghe tiếng sóng Bạch Đằng về bên thân tàu, tiếng la hét giữa đêm trường trừ tịch, vang lên hào hùng tiêng quân ca xung phong, xông pha trong tên lửa ngút ngàn. Ta cần lịch sử vì chúng ta đã hết oai hùng, khi những anh hùng của Việt Nam cận đại bị tình cảm của những kẻ cận kề thi nhau khai tử không thương tiếc. Có lẽ vì cái máu đàn ông viễn du trong tôi trổi lên theo tiếng gió chiều của biển, hơi mặn của không khí ngàn khơi mà tôi cảm thấy thân thể mình rung lên theo tiếng sóng, muốn vung tay đón dựng cơ đồ. Nhưng tôi đang thiếu trên tay và trong tim thèm khát một màu cờ. Màu cờ thiếu niên của tôi nay đã không còn ở Việt Nam và nó cũng đã chết ở trong tim tôi. Tôi thấy cái gan ruột man dại, trẻ trung của thằng con trai Đại Việt muốn hòa theo men rượu của Đế quốc La Mã, muốn tái tạo một văn minh mới, cho nhân loại một tôn giáo, một ngôn ngữ toàn hảo, một thánh kinh khác, một lá cờ mới huy hoàng hơn, sẽ xây dựng những thành quách hiện đại, và một mẫu người thiên kỷ – một mẫu người cao cả, đầy năng lực tinh thần của giống nòi Lumeria nhằm thay thế cho con người đã thoái hóa của thời Adam, của giống Aryan thuộc về thiên niên kỷ Kali Yoga mờ mịt hiện thời. Nhân loại này: Hãy đứng dậy theo ta vượt sóng. Nào chúng ta cùng tung thân vào đại dương lớn của lịch sử do chúng ta viết lên. Đừng sợ cuộc đời, đừng sợ biển sóng, hỡi những con người oai phong của ngày mai. Lịch sử của nhân loại này, của Âu Châu, của Cận Đông, của Á Châu, của Mỹ, của Việt Nam vẫn còn rất trẻ, vì nó chưa khai sáng được con người tới trình độ lý tính trong tinh thần. Con người Địa Trung Hải, cũng như con người Việt Nam, còn chưa tỉnh thức vì lý tính chưa tròn đầy, và linh thiêng thì chưa thấu hiểu và chưa thực nghiệm tới. Cho đến khi nào mà mỗi con người đều biết rõ ràng, chắc chắn như biết đến thân thể của mình, rằng, mỗi cá nhân là một thượng đế đang trở nên, và lịch sử là trường tiến hóa cho tâm thức, thì lịch sử sẽ không còn bi đát, khổ đau. Khi đó, hãy lắng nghe đây, hỡi những tâm hồn niên thiếu của ta: Biển sẽ không còn mặn như bây giờ vì cá sẽ không còn tanh khi ra khỏi sức sống và cuộc đời. Cá sẽ là muối cho chính nó; con người sẽ là linh thiêng cho chính mình. ***

 

Tôi bước lên lan can của thân tàu, nhìn về phía Đông xa thẳm. Tôi hình dung ra Long Thọ, Augustine, Jesus, Mohammed, Thích Ca đang cùng vượt sóng về phía mình. Tôi đưa tay ra vẫy họ: Hỡi các ngài, tôi đây, đừng tránh. Tôi và các ngài đang cùng đi trên biển Caupernaun này, các ngài đi trước, tôi sẽ theo sau. Trước sau gì, tôi cũng sẽ theo các ngài. Và tức thì, tôi thấy các ngài cùng nhau bay lên thân thuyền, ôm sát thân tôi, và tất cả đều cười vui thoải mái. Nhưng không. Biển xanh vẫn xanh, sóng vẫn nhẹ bên hông tàu.

 

Tôi dụi mắt và chỉ thấy trời cao và muôn vàn mây trắng bay về đâu bất tận.

bài đã đăng của Nguyễn Hữu Liêm


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)