Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 05, Sáng Tác, Tạp văn Email bài này

Ông chủ

0 bình luận ♦ 9.09.2006

Nguyễn Văn Lập chuyển ngữ từ nguyên tác LÃO BẢN

 

Tác giả:
Tên thật Lộ Bình, sinh năm 1953 tại Cao Hùng, Đài Loan, tốt nghiệp khoa Tâm lý học ở Đại học Đài Bắc, sau đó sang Mỹ học Thống kê, đỗ tiến sĩ. Tác phẩm chính có các tập : Ngọc mễ điền chi tử (Cái chết của ruộng ngô) Xuân ca (Anh Xuân) Tại thế giới lý du hí. (Chơi trong thế giới)

 

– Ngày nào cũng được nằm dài ở nhà. Cô có phước quá !
Chồng chị lườm chị và buông ra một tiếng hừm lạnh lùng, từ trong lỗ mũi anh ta thò ra mấy sợi lông đen đen.
Chị cúi mặt, liếc mắt nhìn trộm. Thấy sắc mặt anh ta vẫn còn bừng bừng nộ khí, chị vội vàng khom mình quỳ xuống cởi giày, rồi lại đứng lên nhẹ nhàng cởi mấy chiếc cúc áo cho chồng, đôi mắt lấm lét nhìn chàng đấu sĩ dạn dày trên đấu trường nhân sinh.
”Trong bất kỳ tình huống nào, anh ấy nói gì mi cũng phải ráng cung kính vâng lời , nghe chưa !”
Từ trong tay chiếc áo ngủ, thò ra một cánh tay. Với cơn giận chưa tan, người chồng kể lại trận đấu giữa anh ta và cấp trên xảy ra ngay tại phòng làm việc.
Anh ta nhếch mép, hai hàm răng trắng nhởn, khít rịt :
– Thằng cha ấy cười, nham hiểm không thể tả được. – Anh ta muốn diễn tả cho nàng biết lúc cấp trên cười thì tính cách biểu lộ ra sao. Nàng mơ hồ nghe thấy tiếng cười the thé từ trong kẽ răng chui ra. – Cô cứ ru rú trong nhà, làm sao hiểu cho nổi !
Anh chồng tức tối vung tay, bất ngờ hất đổ cả chén trà có nắp chị đang bưng tới cho anh ta.
Chị quỳ xuống đất lau khô mấy vết nước, trong lúc anh chồng vừa nhổ mấy mảnh lá trà vào chén, vừa tiếp tục chửi rủa cái cơ chế đồ sộ nhưng vô cùng tệ hại : Từ cấp trên cho đến cấp trên của cấp trên, ông chủ cho đến ông chủ của ông chủ, tất cả kết hợp lại với nhau thành một thể thống nhất, đó là hệ thống quyền lực.
– Nó khống chế chặt chẽ những người dưới quyền ! E hèm !
Anh ta hắng giọng rồi uất ức giảng cho nàng hiểu trong cái hệ thống ấy, người ta chỉ việc bị chèn ép tuyệt đối không có khả năng nào khác.
– Tất nhiên là cô không hiểu rồi !
Anh ta vẫn không quên nhiệm vụ nhắc nhở đến kiến thức thiếu sót của chị. Cơ chế quan liêu ? Hệ thống vận hành ? Kết cấu quyền lực ? Chị nghe từng loạt danh từ tuôn ra từ trong cửa miệng của chồng, quả là quá ư trừu tượng. Chị thật sự không hiểu nổi, nhưng chị nhất định phải tìm hiểu thử xem, phải thực sự lao vào thực tế, phải dần dần tiếp cận với tâm tư của chồng. Có như thế, chị mới xứng đáng với chồng, cho dù chị ngày ngày ru rú ở trong nhà, cho dù chị không thể đến văn phòng làm việc thay chồng.
Nhưng vừa nghĩ đến cảnh luồn cúi trong sở làm ấy, chị thấy e dè ngay : Chị cố gắng tưởng tượng đặt mình vào vị trí của chồng ở văn phòng làm việc, “Giống y như nhà lao, người ta không trốn đi đâu được !”. Chồng chị nói thế. Chung quanh đều chống lại mình, câu nói của chồng lởn vởn khắp bốn bức tường… Kết cấu gì nhỉ ?
– Ngốc ! Kết cấu quyền lực ! – Chồng chị quát chị.
Nghĩ thế, chị vô cùng buồn bã. Đó là một danh từ tương tự như nền móng của một ngôi nhà, phức tạp lắm. Đối với chị thì cách tương đối dễ lý giải hơn cả là cứ đem tất cả mọi điều xấu xa trút cả vào một mình cấp trên của chồng, Cơ chế, kết cấu gì đó chính là một ông chủ có quyền có thế. Chị gật gật đầu… Nhưng tại sao ông chủ lại phải hành hạ, đày đọa, chì chiết người chồng tội nghiệp của chị chứ ?….. Chị tưởng tượng ra một người đàn ông mặt mày hắc ám ngồi chễm chệ trong phòng làm việc, ông ta chưa bao giờ được lòng ai ! Có lẽ đó chính là cái gọi là “thế mạnh yếu không thể đổi khác được”. Trong chớp mắt, dường như chị đã “ngộ” ra. Nhưng thế yếu ? Cái gì gọi là “thế yếu” nhỉ ? Hay là anh ấy nói “thấy yếu” ? Đến đây chị nheo mắt ngẫm nghĩ, trong mắt chị bất giác lộ ra một vẻ vừa ngờ vực vừa ngờ nghệch. “Cô cứ suốt ngày sung sướng ở trong nhà ! Tốt số quá !”. Chồng nàng nhìn nàng và nói như thế với vẻ khinh miệt. Dưới cái giọng đầy vẻ ban ơn của chồng, chị nghĩ cái chuyện “thế yếu” hay “thấy yếu” gì đó đại khái cũng giống như chị, một người phụ nữ luôn luôn bị chì chiết là tốt số !
Đã rất nhiều lần, trong những cơn giận dữ của chồng, chị nghe những tiếng cười như chọc vào tai. “Lão chủ của tôi ấy hả, keo kiệt, ngang ngược càng ngày càng kinh khủng…” Anh ta tức tối nghiến răng rồi quay ra bảo chị “Còn cô, cứ thử đi rồi biết,… cho cô ở địa vị như tôi, lúc nào cũng có chuyện bực mình… Mẹ nó, xem thử cô có làm thinh được không chứ !…”
Trong giây phút ấy, với quyết ý quan tâm đến chồng, chị thật sự mong muốn mình có thể thay chồng đến văn phòng làm việc. Chị nghĩ đến cảnh chung quanh là những tia mắt thù địch, ở đâu cũng là những tiếng xì xào khinh miệt chị năng lực kém cỏi.
– Cô làm sao hiểu nổi cơ chứ ! – Chồng chị lại lồng lộn lên quát – Cô không được đi làm !
Chị ứa nước mắt cố giải thích, nhưng lại biết rằng chỉ là vô ích thôi. Cho dù chị nhiệt tình lo lắng vẫn không cách nào ở vào hoàn cảnh của người đàn ông được. Chỗng chị mãi mãi đứng ở một phía riêng biệt. Đến bây giờ chị mới chợt hiểu ra đây chính là tình thế không thể đảo ngược được.
Chị khẽ gật đầu, Một giọt nước mắt lăn dài xuống gò má. Chị đã hiểu, chị hoàn toàn có thể thông cảm với chồng, vì từ lâu nay chị vẫn ở vào cái vị trí như thế : Chồng của chị chính là cấp trên của chị, là cấp trên của cấp trên, là chính cái cơ chế ấy, là “ông chủ” lớn nhất của cơ chế.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)