Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Sáng Tác

Cuộc hẹn trên cây cầu hình cầu vồng

7.02.2009

Người bạn kể rằng, bên kia cây cầu hình cầu vồng có chàng trai học giỏi, rất hiền lành dễ mến. Chàng sống với mẹ trong căn nhà lá xiêu vẹo. Rồi chàng lên Sài gòn học. Đêm nọ người ta đưa chàng về trong chiếc quan tài… Tai nạn giao thông… Bà mẹ khóc con đến mù cả mắt. Chuyện xảy ra lâu rồi.

Chuyện khôi hài ở phố Bolsa

7.02.2009

Mặc dù tôi không có ý định tranh luận với bất cứ ai về việc đúng sai, phải trái của sự kiện FOB II đang tiếp diễn trên Da Màu, mặc dù tôi vẫn tôn trọng sự khác biệt; nhưng nhờ thu lượm được những tư liệu của hai anh Đỗ Kh. và Đặng Phú Phong, tôi bèn có hứng viết tiếp bài này, một cảm nhận như tôi thấy,

nước mắt tuổi già

6.02.2009

Lịch sử dài, cuộc đời chao ơi sao ngắn ngủi.
Đời mang ý nghĩa khi nghe nhau kể chuyện
History is long, and life distressingly short.
To give it meaning, in each other’s shoes we walk ….

Nhà Trưng Bày

5.02.2009

 
Chiều thứ Bảy đầu mùa hè Bính Tí bỗng là ngày nóng nhất trong năm. Thành phố San José dân Việt …

Chuyện Hắn

4.02.2009

Trôi, một định phận của thế giới. Hắn trôi trong định phận của chính mình. Cũ và mới. Trôi trừu tượng và hiện thực. Hắn bỗng thành sông Lu. Mát lạnh và phiêu lãng những đồi vực.

đạo sĩ và cọng cỏ

3.02.2009

Ý tưởng, đôi khi như ánh chớp, chợt lóe lên và cần được nắm giữ ngay trước khi chúng loãng vào vùng bất tận.

Ý tưởng, như những giấc mơ, khi thức dậy, chỉ còn nhớ được một phần.

Đạo sĩ và Cọng Cỏ, đến với bạn, chỉ xin như ánh chớp hay như một giấc mơ.

Tưởng Tượng Chảy Ngược / Ngày dài thiếu x

3.02.2009

Lạ nhiên, hình nhân rỗng ngực vỡ thành cám dỗ chảy ngược
Lạ nhiên, hình nhân rỗng ngực vỡ thành tưởng tượng chảy ngược
Không nguyên vẹn hình dung
Chỉ toàn là cám dỗ và tưởng tượng hoà vào đêm
Nép vào nhau thôi.

sự liên tưởng có thật

3.02.2009

có rất nhiều con mắt, tất cả không có con ngươi, làm gì có khái niệm. Mặt trời có thể là hiện thực của giấc mơ khi nhìn thấy ánh sáng. Sự tượng hình từ …

Đêm Phù Thủy

2.02.2009

Anh dịch cho tôi nghe một mẫu tin về ba cha con nghệ sĩ giang hồ bị một nhóm đồng hương đánh hội đồng tới chết vì cả gan trình diễn màn kịch mới, ca ngợi một nhân vật mà cộng đồng dân tị nạn của họ ghét cay ghét đắng.

mùa đông/căn phòng mọc hoang trên cỏ

2.02.2009

xứ xở nổi trôi theo điệu trống bập bùng của lũ trẻ
tiếp theo một buổi chiểu mê mải

ở đây điệu nhạc buồn
như vệt bùn bắn lên chân

Cỏ non & năm mới ♦ Hành trình cỏ

30.01.2009

Năm mới
còn lại niềm tin cỏ rợn chân trời
em hiện nguyên hình, mùa xuân
không tì vết

Angkor Môn

29.01.2009
clip_image002_thumb2

Xe chạy xuôi nam về hướng Biển Hồ (Tonle Sap). Thiện, không có Thắm đi theo, người nhẹ nhỏm thấy rõ. Lại còn gió và nắng và cây cỏ. Gió mỏng, nắng trong, cây cỏ …

Trăn trở / Tossing and Turning

29.01.2009

Linh hồn có sa số mặt, nhưng thân thể
giới hạn một vài.

Yet we turn each time
with fresh hope, believing that sleep
will visit us here, descending like an angel

Sự phản bội không toàn vẹn

28.01.2009

xác ở một nơi [mới]
mà hồn và tâm tư vẫn ở
một nơi [cũ]
nếu mình đã không toàn vẹn
thì sao lại đòi con em mình toàn vẹn như mình?

Bến nước

28.01.2009

Cô gái plei Chaktang tóc ngắn than vắn thở dài
đôi bàn tay quên mùi mạ thút thít lau mưa

Cô đơn kamei tàrà bốn mùa nắng gió
sương trăng nóng lạnh bời bời

Một mình với vodka

27.01.2009

(Hê… Hê… Đừng nhầm vodka với Kafka nha)
– Hay là mình viết cái gì đi
Khoảng hơn một giờ đêm, A rủ rê A như vậy, khi cả hai cùng không hiểu tại sao tự nhiên …

tiết canh

27.01.2009

dứt bản quốc ca
3 triệu hồn ma
lại bị lôi ra
uýnh lộn

cờ đã có sẵn

Những Chiếc Đầu Lâu

27.01.2009

Ai cắt đi chiếc đầu lâu của Tết
Treo lưng chừng giữa vách . Gọi xuân sang
Mảnh hồng đơn, ai gói trời ? Theo chệt .
Chẻ sơn hà làm quẻ gieo rộn ràng
Ai chia chác, những …

Chai rượu khai xuân

26.01.2009

Tôi nghĩ tới một ngày nào đó tôi sẽ ngồi trên chiếc ghế ấy để nhìn lại cảnh cũ mà người xưa không còn để ngậm ngùi hồi tưởng một thời xa vắng đã qua trên nửa thế kỷ. Ngồi uống cà phê ở đó tôi biết là mình sẽ có một cảm giác rất riêng tư nó không thể giống cảm giác của bất kỳ một người khách nào của quán La Poste, bởi vì tôi là người duy nhất ngồi đó mà có cảm tưởng như được ngồi lên chính tuổi thơ của mình…

Những người bạn ♦ Băng tần

26.01.2009

buổi sáng đến sở trên một băng tần khác
lãng đãng những bóng mây của quá khứ
thành phố này với những băng tần 24/24
song song và cách biệt nhân lên

Tiếng suối đêm giao mùa

23.01.2009

Tôi hoang mang giữa khoái lạc thân xác và mặc cảm tội lỗi là kẻ ngoại cuộc, vô trách nhiệm trước những tang thương dồn dập trên đất nước ….Tôi nấc nghẹn, trào ra chất hoan lạc có chiều sâu của nỗi đau không thể giải thích.

Bài Ca Của Rắn

23.01.2009

Tựa con rắn ngậm lấy đuôi mình
thành vòng tròn toàn vẹn
Phục sinh bằng chính nọc độc của nó

Lung Linh Apex

22.01.2009

Thiếu phụ sẽ bày cho con cách đu người lên cánh cửa để bay vào vũ trụ bao la vĩnh hằng…. Sẽ thì thầm với con yêu, rằng tuổi nhỏ ( như chỉ mới đây thôi à nhen!), mẹ đã từng bay cao bay xa với biết bao ước vọng, đã từng chạm tay tới những vì sao. Và, mẹ đã từng hạnh phúc biết chừng nào khi bắt gặp cái nháy mắt của Apex rực rỡ lung linh gọi mời.

Ánh trăng

22.01.2009

những nỗi buồn không tên nơi khoé mắt

người thân lần lượt giã từ

tôi vẫn còn gìn giữ

những trang vở học trò những truyện tranh cũ nát

gieo tâm hồn vài đốm lửa tình yêu.

một cuộc ra đi

22.01.2009

gió. có phải gió từ đời khác đang trở lại

hay từ đầm lầy đêm tối ngạt thở kia

trùm xuống những đời còn leo lắt gượng

bao bóng người tựa lưng vào đêm

Bài hát ca ngợi ngày này

21.01.2009

Trong lấp lánh sắc sảo của hôm nay, bầu không khí mùa đông,
cái gì cũng có thể làm được, câu nào cũng có thể viết được.
Trên bờ miệng, trên vành, trên đỉnh,
bài hát ca ngợi cho tiến tới trong ánh sáng đó.

Tự do đang teo vóp và ý thức đã bị ám sát

21.01.2009

Những con mắt di chuyển. Ngay khi hắn bước vào bếp thì vạn vạn con mắt bay tới ăn sạch trí não của hắn. Tự do và ý thức đã bị ám sát ngay khi hắn kịp nhận ra việc phải làm. Hắn ngoan ngoãn uống một cốc nước rồi đi ngủ.

Mẹ Biệt Ly

20.01.2009

Mẹ chạy theo trên con đường đê nhỏ, tiếng chân mẹ hối hả, nó vội quay đầu nhìn lại trong một giây, mẹ sỉa chân ngã, mẹ lồm cồm đứng dậy chạy tiếp, nó càng ra sức phóng nhanh. Bỗng nó nghe tiếng mẹ gọi vang vang trong gió tiếng được tiếng mất. Rồi nhỏ dần, nhỏ dần. Rồi tắt lịm.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)