Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Niềm U Uất
Tớ
ăn uống theo ý thích: bánh và sữa
sau bữa trưa, bơ và kem chua
phết trên khoai tây nướng, loại thức ăn mà
những kẻ lười biếng hay ăn, loại thức ăn
sẽ biến thành màu vàng mờ đục dưới lớp da.
Gương
Trong tôi nàng đã làm chết đuối một thiếu nữ, và trong tôi một bà già
Trồi lên phía nàng ngày này sang ngày khác, như một con cá khủng khiếp.
Xa Lánh
Không thể nào nhầm lẫn dù nàng đã đổi thay nhiều. Nàng có cặp lốp màu trắng. Thân hình màu xanh bóng lưởng ở mọi nơi ngoại trừ hai miếng ráp có dáng cong về phía trong màu trắng, chạy dài từ hai bánh trước về phía sau. Kim loại lấp lánh trong ánh mặt trời.
Nếu Đứng Ở Đây
Nếu đứng ở đây mà nhìn những mái nhà K’mer
Thì cái xấu hổ VN bắt đầu từ cửa khẩu Mộc Bài
Nếu đứng ở đây mà nhìn mặt quan viên hai họ
Thì cái hổ thẹn VN cũng bắt đầu từ cửa khẩu Mộc Bài
Con số không đứng về phía trước ♦ Trong bé nhỏ đến rộng lớn
Cho tiềm thức nối ai oán
vụn tế bào thân xác kết trụi lá mặt nạ
Sự vật xung quanh nhìn tâm điểm
Biển sông rút cạn biến hóa tôi đường cong duy vị
Núi rừng cháy bầy thú, côn trùng hoang vô sinh
Cây cối hạ / rụng màu u tối tận cùng
Cái găng tay
ấm của cái găng tay, cái mềm mại,
dễ thương của bàn tay không phải là
cái mềm mại dễ thương của cái găng
tay, cái cứng cáp của bàn tay không
Bỗng dưng trời rộng lượng
Bỗng dưng trời rộng lượng
xoay vũ trụ một vòng
có ngàn cánh bướm tuyết
bay trong trời mênh mông
Lưng con trai ta
Sao im lặng trưa nay,
đầy tiếng giòn bánh mì nướng,
tiếng con chó hào hển
và một tờ báo loạt soạt.
bây giờ giữa chúng ta
tặng Trần-Viết Minh Thanh
bây giờ giữa chúng ta không còn khoảng cách nữa không còn những con đường vòng chạy qua hai thành phố cả những …
Sáu ngọn gió
Tôi chôn quyển nhật ký lại trên đồi Khí Tượng, rồi lầm rầm khấn vái, thành tâm cầu mong: Ở thế giới bên kia, chị thật sự sống trong ngọn gió thứ sáu, cầu mong cho sóng yên biển lặng trong lòng chị mãi mãi! Không thể tin được, kể từ lúc ấy, tôi bắt đầu nghe được những âm thanh rất lạ từ xa vọng lại, có lẽ là… sóng hạ âm.
Góc nhỏ trước nhà tôi
Góc nhỏ trước nhà tôi
Có cái nhìn đi vào con hẻm
Mỗi ngày có khoảng ba mươi bảy người
Di cư với hơn ba mươi bảy nỗi niềm.
nước mắt visine
Thôi!
Anh đừng ngước mặt lên trời toan hứng trộm những giọt nước mắt Visine
nặng đắng mùi nhân tạo
thị giác dấu con ngươi
Thủy triều giạt – Những điều kiện, và…
Không khí đặc. Mùa đã chết.
Ngọn nến tàn.
Nước giọt đâu đó trên sàn.
Giọng đêm cứ dài ra. Rền rĩ.
Những Giấc Mơ Trong Bệnh Viện
Ôi trời, không thể diễn tả hạnh phúc sung sướng khi nhìn thấy cánh cửa sổ căn phòng bệnh viện ngập đầy ánh nắng bình minh sáng hôm ấy. Hình như đó là một ngày thật ấm và có nắng đẹp, sau vài ngày có mưa đá rất lạnh của đầu mùa đông Dallas. Dù tôi vẫn còn nằm cứng đơ trên giường bệnh với bao nhiêu giây nhợ chằng chịt, nhưng nhìn thấy khoảng nắng trong lành ngoài kia, tôi bỗng thấy yêu đời sống vô cùng…
về một hải trình đến thành phố biển
còn những cư dân thành phố biển,
thành phố vẫn nghèo, vẫn cũ kỹ
họ vẫn giữ cảng Vallarta duyên dáng nằm ngoài thời gian
theo cách riêng của họ
chỉ cần 47 pê-sô lương tối thiểu mỗi ngày
những kẻ sống chết với nó…
như khói thuốc lá
tao chống mày, rồi mày chống tao
ngửa cổ đổ rượu vào bầu diều
rít một hơi thuốc lá
nhả khói tan vào hư không
Ai Điếu Trần Viết Minh Thanh
Tối hôm qua
từ nơi cửa sổ phòng tôi
tuyết xuống
tuyết rơi trên những cành tùng
có tiếng đập cánh
rất khẽ
của con chim trốn tuyết
Bồ câu và P ê r ô
Công viên nhỏ im mát. Ở đây không có sân thể thao nào khác ngoài bốn sân quần vợt xây theo hàng dọc có lưới ngăn cách riêng. Hàng cây che nắng. Ðánh banh ở đây, mình không phiền người, người không phiền mình. Banh không bay lạc qua sân người. Ngược lại, khỏi bực mình gián đoạn vì một trái banh lạ rớt lãng xẹt ngay giữa sân đang hồi gay cấn.
Lý tưởng sống
Khi đến lúc loài người cần khẳng định mình
tôi thấy những chiếc quan tài
đang di chuyển
và điều này làm cho mọi thứ rung bật lên
ngay cả quả đất cũng nứt nẻ để tạo hố huyệt dành riêng cho nó
Tiếng cười
Một trong những câu cửa miệng của A là “nói chung” và “không (hay là chẳng) có gì”. Cái gì cũng “nói chung là không có gì”. Nhưng nhiều khi lại chẳng phải như vậy. A cứ nói thế thôi, song có khi cái “chung” lại trở thành một cái rất “riêng” cũng như cái “không (hay chẳng) có gì” thì thực chất lại là cả một vấn đề. Vâng, dù lớn hay nhỏ, song đã là “vấn đề” thì bao giờ cũng vẫn là “vấn đề”.
Vườn Măng Cụt
Ông hạ mắt nhìn xuống cặp môi, cặp môi đều đặn, hơi cong, thoa một lớp son mỏng mầu hồng. Ông cố hình dung ra cặp môi thời còn trẻ của bà, cặp môi chắc tươi như bông hoa mận, cặp môi theo như bà nhớ, ông đã cúi xuống hôn trong vườn măng cụt (Chắc là vội vàng lắm, vì hôn trộm người yêu của bạn mình)
Mùa đông ở sông Cu Đê
có hai con sông đi chung đường
ngập ngừng xuôi về biển
trong mùa đông
và ký ức cánh rừng đỗ quyên
sao băng
em như dòng sông thu mình lại sau mùa bão lũ cần mẫn thắp lên gương mặt những mùa màng
chiều tan mưa trong mộng mị cầu vồng ta mải miết đi về phía sóng long đong tay trắng tóc sương
Lời tình chắp vá
Bàn tay mỏi rớt
đến ly cà phê cũng không thèm quậy
ôm ảo ảnh mảnh lưng thon đuổng
tuyết vãi mù mịt cuối con đường không tăm hơi
mải miết những câu cú quạu quọ
Nơi chốn
Một sự thương cảm mênh mông ở đâu chợt ùa vào tâm hồn nàng như ngọn gió lùa vào mái lều trống phộc, xác xơ. Chỉ tội cho cả hai vì sự chập lại ấy xem ra không đem lại một mối cảm động sâu xa hay một kỷ niệm êm đềm đáng kể. Nó tệ hại, nó dở dở ương ương, nó sượng sùng như một nồi cơm nấu hỏng. Hạnh quay mặt vào vách, lấy ngón tay đồ theo những hoa văn trên tấm giấy dán tường không dám nhìn người đàn ông sau lưng mình loay hoay, khổ sở với cái xấu hổ không che đậy được.
khi đón, chào năm mới ở Garden Grove, California,
phố kinh tế:
những giải đèn cô dâu, tháng chạp.
cười chuyên sâu.
chờ chú rể đại hàn.

Bình Luận mới