Khi đến lúc loài người cần khẳng định mình
tôi thấy những chiếc quan tài
đang di chuyển
và điều này làm cho mọi thứ rung bật lên
ngay cả quả đất cũng nứt nẻ để tạo hố huyệt dành riêng cho nó
Đó là nơi dừng chân của mọi lý tưởng sống
có bia đá ghi tạc danh tánh
và công trạng
và cũng tại nơi đây
có cỏ mọc và những bông hoa nở ngát hương
có con đường đi cho những kẻ bao phen say tỉnh lê lết đôi chân
có những tiếng ồn có khả năng nhào nặn một con người
nhưng khi đứng trước nó
nỗi sâu thẳm không chút náo động
dù cuộc sống vẫn cuồng nhiệt
tôi chồn chân nấn ná
cóp tích những làn hương thơm
và thổi bùng vào đời sống những làn hơi thở thối rữa
triệu ong bướm đập cánh bay
tạo giông bão
tôi bay lên cao
trôi thênh thang giữa khoảng không
mọi thứ bắt đầu làm tôi chới với
không thể chịu đựng thêm được nữa
tôi rơi rớt giữa những đống ngổn ngang mà nhân thế bày
tôi lăn lóc trong đời sống để tìm về hố thẳm
vì điều này mà từng ngày tôi học luôn cả cách sống và cách chết
cũng không thể đi thêm và chịu đựng những thứ này thêm được nữa
tôi vứt mọi thứ đi hết
lấy lại khoảng trống chỉ đủ chứa con người mình
như một ngục tù lý tưởng
tôi di chuyển vào bãi tha ma
nơi những linh hồn đang đày đọa mình bằng cách
dùng hết sức lực để truy cầu lý tưởng
họ đập nát nhau để tạo tiếng vang
họ đạp lên nhau để sửa soạn cho bước đi mới
họ tung hô những u mê để rơi chìm vào cõi trầm tích
và đa số là họ đều té xuống vực sâu để còn nhận biết mình vực dậy từ thiếu thốn
Ở cuối con đường
họ giáp mặt nhau rắc những đống tro tàn phủ kín cõi nhân sinh
trong mớ hỗn tạp ngột ngạt ấy
họ dạy loài người bước đi bước nhảy và bước bay
có người nổi cộm lên
có người chìm lặng hẳn
có người sờ sờ ra đó cuốn trong vòng xoáy bụi mờ
tôi tốn không ít thời gian để phủ những hạt bụi dính vào đôi mắt
để nhìn ngắm điều gì đang diễn ra xung quanh mình
Ồ! họ chứng nhận nhau những mẫu mã chân-thiện-mỹ
và đứng chênh vênh ra đó
huênh hoang lý tưởng sống.
Sài gòn, 12.2008