gửi Ng.
Sâu thẳm của em – miền không tên tuổi
khoảng trống và ma lực của nó hối thúc em đi
trong hụt hẫng
em muốn lấp đi để xác tín mọi điều như là
chỉ có nỗi hoang mang mọc trong em tựa một ai đó
muốn tìm lại chính mình
em
tách biệt
riêng lẻ
đứng về phía bên kia của niềm kiêu hãnh
nhìn vào những nấm mồ trên khuôn mặt từng tình nhân cũ
bằng sự mục nát của vỏ em muốn chôn đi tất cả
kẻ cả việc muốn biến trái tim mình thành nghĩa địa để tưởng niệm
em đã gặp anh
theo tiếng réo gọi từ cõi mờ ảo vọng về
em rót vào anh nỗi kinh hoàng của cuộc đời em
cái cuộc đời em đã quơ tay vẽ lên trong tuyệt vọng
cái khoảng lặng của em
lắm khi sức bật của nó chỉ để em lạ lẫm – lạc mất
cái nơi em muốn đông cứng anh bằng ngôn lời
– ngôn lời người ta đã cho em vác theo
để rồi
bằng đôi môi em làm anh tan loãng
Ừ! nụ hôn đã xô lệch hơi thở của chúng ta
hơi thở mà những linh hồn lang thang không chốn nương tựa
dưới gầm cầu đang rình nghe và
con đường đang chết cóng vì lạnh và mệt
mọi thứ lệch hết
kẻ cả tấm thân nơi anh đang ngự trị và đắm chìm
Trên cây cầu mà người đời vội vã vượt qua trong bóng đêm
ở phía dưới
anh và em
dâng trao nhau sự nửa vời
đến khi dòng sông nhắn tín hiệu của đợt thủy triều thứ hai
em đi về phía rừng người
cuộn mọi thứ mất trong đời sống hỗn mang
Ừ!
sẽ không còn ám ảnh hay suy tư
sẽ không còn nỗi trằn trọc hay bâng khuâng
sẽ không còn là toàn vẹn trong tình yêu thương
– cái tình yêu mà những thân phận côi cút/ kẻ bị bỏ rơi muốn hơn thế
nhưng mọi thứ dường như đang chìm vào thinh lặng và
đáng quên lãng
vì chúng ta đều muốn như thế
Em trở về với mái ấm của em
nơi mà em không muốn gọi là đích sống
cơn nhiệt của anh co về cõi riêng
để vực anh dậy bằng sức mạnh ném mọi thứ về phía hư vô
Ôi! tình yêu và sự bao dung của nó
mọi cái nhớp nhơ của chúng ta được tẩy rửa
được cứu vớt
còn ở em! – sau khoảng lặng em sẽ còn những gì?
.