Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Chờ cho vệ binh đi tìm bóng mát, vài người lén lượm những viên đá căm thù đó lên, tâm trạng cay đắng như tử tội muốn được nằm ngửa để nhìn lần cuối lưỡi máy chém. Không phải đá! Chỉ là những bức thư chữ viết chi chít, nhiều lá còn nguyên các ngấn lệ, gói bên trong một hòn cuội nhỏ tròn trĩnh.
Những cánh chim lưu xứ
Anh sống đời thường, ăn, ngủ như tất cả những người khác, nhưng đã là nhà văn chắc chắn anh có thế giới riêng của anh, thế giới của nhà văn không ai giống ai cả, mỗi người suy tưởng khác nhau. Nhưng những nhà văn lưu vong hầu như có một mẫu số chung: thế giới văn chương của họ cũng chính là quê hương họ. Với nhà văn lưu vong, viết tức là đang sống trong quê hương.
Tên Đào Ngũ
“Con khùng xóm Chài hay con khùng ngoài chợ?”
“Cả hai đứa là một. Nó là con gái ông câu gõ. Cha nó chết cách đây mấy năm. Nó xin ăn ngoài chợ, và hễ cứ đến mùa trăng là nổi cơn.”
Tân nghe được câu chuyện, lịm người không dám nhìn về phía trước.
Blog lực
Viết cho ai, viết cái gì, viết như thế nào… là những câu hỏi dù ông không cố ý phạm tội, tiềm thức ông ngày càng đặt ra nhiều. Như thể, trước khi đưa ra mỗi entry, ông phải trả bài trước mặt thầy giáo tiềm thức – một vị thầy rất khó tính trong môn nghệ thuật thu hút đám đông.
Một sự hình dung
Tôi đã nói trong những ngày hiện diện nơi đây: thời hạn tôi sắp hết rồi. Tôi đã nuốt hết hơi thở cuối cùng và tôi phải khăn gói bước đi để hồi phục lại mọi thứ. Lúc đó tôi mới biết được rằng, tôi có tiếp tục chờ nữa hay không, tôi có tiếp tục đến nhìn họ như thế kia?
những buổi chiều lửa
Mỗi ngày khi chiều rũ xuống thì lửa bừng lên, như thế. Nó chờ một giờ khắc chập chùng nhất của một đời người để mà hực lên – hay chính vì những giờ khắc ấy mà lửa nghe được lời kêu gọi, hãy đốt đi, đốt hết đi, những mồi lửa này, để chẳng còn sầu muộn nữa.
Hạnh Phúc – Thức Dậy – Soi Gương Sớm Mai
Ngồi một mình đọc sách
Ngồi một mình làm thơ
Ngồi một mình ngắm ngiá
Hạnh phúc dễ sợ!
Thi Sĩ Nguyễn Đức Sơn
Tôi biết đây là thi sĩ Nguyễn Đức Sơn, thấy ông nhiều lần, phục sức xuề xòa, y phục của ông thầy chùa đang ở trong chùa. Ông thầy chùa đội nón lá, đi chiếc xe đạp cọc cạch, vào một ngõ hẻm đường Trần Quang Khải: chùa Vạn Thọ hay một ngôi chùa nào đấy, ở trong ngõ hẻm đó.
họ cũng là lớp bột hư ảo
nơi đây: im vắng, cafe, hoa sắp chết, rượu, sách, nhạc, giấy, bút, những bức dang dở và màu mè lặng ngắt: cùng với cuộc sống đẹp, mùi hương nơi này không bao giờ quên nổi.
Tiểu Sử của Chuông – Valentine day cho Thiên Thần – Nguyệt
Thơ tôi bỗng mọc
Một quả chuông linh từ
Đời sống là ngôi chùa nhỏ
Tôi thức vang mỗi ngày
Chuyến Hành Hương Man Dã
Tôi nhớ mãi cái khoảng khắc tĩnh mịch đó, khi tôi ngồi trước đền mộ D.H. Lawrence, nghĩ về K., về tương lai chúng tôi, về những đứa con của tôi sau này, và cảm nhận một điều, vừa là khuyến khích, vừa là thử thách, làm sao để sống trung thực với sự xa lạ của chính mình? Làm sao để có hạnh phúc mà không phải thương lượng?
Một ngôi nhà
Bao giờ cũng vậy, khệnh khạng ra buồng ăn việc trước tiên tôi rót cho mình ly rượu đỏ, vớ bất cứ đia nhạc nào ngay tầm tay bỏ vô đầu cd ngồi nhịp,
nhịp uống khan.
Những giấc mơ
Lúc bắt đầu ở đôi môi
Tôi đã mơ về xa hơn
Lúc sóng tràn qua đôi mắt
Khởi nguyên giấc mơ triều dâng ngóc ngách tâm hồn.
Truyện Vũ Hổ, người làng Nhân
Vua tiến sâu vào vựa lúa, thấy một vườn hoa tuyệt đẹp…. Giữa vườn hoa có một lán nhỏ, thanh tao. Trong lán, một thanh niên đang cầm bút. Vua rùng mình: phong cách, gương mặt thanh niên ấy y hệt như mình thời niên thiếu. Vua mừng rỡ, dơ tay vẫy, cất tiếng gọi. Thanh niên biến mất.
76
Như thế, em đã bước ra từ buổi chiều vàng
Suối róc rách trong chiếc lá
Có sắc tím của tiếng vĩ cầm còn đọng lại
Khúc lam điền dế gáy rân
Như thế, buồn làm chi? Em ngoan!!!
Hãy mở cửa ngực chiều
Sóng vùi trong cát sóng vùi trong nắng
Huyết Âm Tụng
Ẩn trong máu là lời gào lớn
Thấm xương da tóc ớn mày môi
Âm vang đã mất mạng rồi
Còn Phương Ý rưng xác trôi tuyệt mù
Đâu vội giục gì trăng sớm lu
Đầu xanh sớm bạc lửa lên mù
Hỡi ơi đau cả Âm và Huyết
Tan hết trần gian mộng chớm gù
Âm Vọng Huyết Âm
Xé tờ giấy kiếm hư vô
Róc câu thơ tìm bóng ngày…
(Huyết Âm # 69)
Tờ giấy là một bè mây trắng. Lúc nửa đêm:
Lung linh hồn quê cũ
Mây trắng phủ khắp trời
Nhớ trăng khô hết máu
Muôn …
Mỵ Nhãn và Dã Trư
Mắt cô lớn, lông mi rậm, dài, cong vút tỏa ra từ hai mí, và luôn luôn ướt át bởi giọt nước mắt lấp lánh đong đưa ở cuối khóe mắt. Điều đặc biệt nhất là cặp mắt cô không nằm ngang mà nằm theo chiều thẳng đứng.
Khi nhớ một chiếc giày cũ
con đường 33 cây số về hướng nam tôi lái xe mỗi ngày thành một thói quen
không tâm điểm
mỗi ngày những cây số mang tôi
chạy qua một sân khấu bỏ trống
Cá tính / Exclusive Personality
Tôi là “con bé sau trước mỏng như giấy các tông”
(chúng nên biết điều hiển nhiên cũng dễ đánh lừa)
I am “the-flat-as-a-board chick”
(they should know better since looks can be deceiving)
Chạy tự do
Hôm nay tôi không ngồi quán cũ nữa, mà đi qua một quán mới. Chỗ này nhiều người qua lại, nhưng quan trọng là không mái che, không nhạc. Buổi sáng ở đây dễ chịu lắm. Tôi từng khen chủ quán về góc ngồi lý tưởng này, chị ta cũng gật đầu cám ơn. Chỉ cần vậy thôi tôi quyết định ghé lại đây.
Ngày Virus ♦ Đại hạ giá
Chiếc computer ngắc ngứ sáng nay
những email tràn dịch màn phổi
kéo theo cơn co giật thảng thốt
màn hình
tôi lây từ chị.
Dậy lúc 5 giờ
Nọ nay hễ phê cần sa một hồi là paranoid, rà soát lại, em thấy đó! không tiền, bạc không công việc làm đã đành mà đường chân trời ngoài kia tôi cũng chẳng có nốt, may còn cái ăn, thử coi, đôi ba thứ có hiện thời, chữ, một nhúm, lồn nay được mai mất biết đâu lường, thì ích gì với đời này chứ!
Thị Trấn Biên Giới
Buổi tối, khoảng 9 giờ hơn, cửa tiệm ăn mới được mở ra lần đầu tiên. Một đôi nam nữ hiển nhiên là khách du lịch bước vào. Họ đưa mắt nhìn chung quanh, tất cả các bàn ăn đều trống. Không có bóng dáng một thực khách nào. Người đàn ông hơi hoang mang, đang định nói gì với cô bạn gái thì chủ tiệm ăn bước ra chào khách.
ý nghĩ – đỉnh rỗng
tôi như tháp lở
ý nghĩ mọc lên
rễ râu tóc nâu xám xanh trầm
ý nghĩ thở đi lại trụi trần
không lớp màng bảo vệ
Tuyên “ngân” thơ vần
Vần có thể rất xa nhau, bạn không thể nghe thấy chúng, nhưng chúng nghe thấy nhau, như thể nói thầm vào một cái điện thoại đồ chơi làm bằng hai chiếc ly giấy và một sợi dây.
Bỏ Đ. êM
Khi không còn sờ được lặng đêm
nỗi buồn bị ruồng bỏ
xác thân bị ruồng bỏ
ngôn từ bị ruồng bỏ
tĩnh tịch bị ruồng bỏ
cực khoái bị ruồng bỏ

Bình Luận mới