Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Dậy lúc 5 giờ

1,

Nọ nay hễ phê cần sa một hồi là paranoid, rà soát lại, em thấy đó! không tiền, bạc không công việc làm đã đành mà đường chân trời ngoài kia tôi cũng chẳng có nốt, may còn cái ăn, thử coi, đôi ba thứ có hiện thời, chữ, một nhúm, lồn nay được mai mất biết đâu lường, thì ích gì với đời này chứ!

.. cả cuộc sống tôi, thiệt phiền, đi, đứng, nằm, ngồi chỉ để ngó mưa, nắng, gió, trái trời, có buồn, khổ, sầu não chán chường nhiều lắm cũn đến nước muốn tự tử, còn niềm vui, ôi cha! như thế là cùng, và đúng vậy! cách thế chúng ta chơi nhau bấy lâu nay đêm lẫn ngày cốt chỉ để lừa thời gian [mà lũ thời gian quả vô tình em ơi.]

2,

Có thể chút nữa thôi, chúng ta đụ nhau, ngọn đèn ở đầu nằm luôn luôn tỏa sáng, và gián, kiến chúng sẽ trườn dưới da, tôi ăn em cho tới khi chúng ta mệt nhoài rồi thiếp đi, đầu cỏ ngoài vườn gió vẫn lùa, thanh tâm tuyền đã chết, trịnh công sơn có phần của trịnh công sơn, phải rồi, sự cường điệu này, tôi nghĩ, mình nên chấm dứt bởi đường chân trời ngoài kia tôi còn chả có, nói thêm thừa, vậy thời, tôi bê bốn câu này của ông phạm công thiện trải ra đây, em xem, tôi ám chỉ ai: “tôi nằm cho rã chiếu cạp điều/ nước chảy lên vùng phố tịch liêu/ tôi nhớ một lần cây quế mọc/ tôi đứng gọi hương trọn buổi chiều.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)