Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Thị Trấn Biên Giới


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 12.03.2009

Nguyên tác : BIÊN GIỚI TIỂU THÀNH

 

Tác giả: Tên thật là Phùng Thục Yến, người Quảng Đông, sinh năm 1946 ở Hương Cảng. Năm 1975, đi Paris. Tác phẩm đã xuất bản có Bồng Thảo tiểu thuyết tự tuyển tập và các tập truyện ngắn Thân ái đích Tô San Na (Susanna thân mến), Hoàn sơn thu sắc trường (Hoàn sơn màu thu mênh mang).

Buổi tối, khoảng 9 giờ hơn, cửa tiệm ăn mới được mở ra lần đầu tiên. Một đôi nam nữ hiển nhiên là khách du lịch bước vào. Họ đưa mắt nhìn chung quanh, tất cả các bàn ăn đều trống. Không có bóng dáng một thực khách nào. Người đàn ông hơi hoang mang, đang định nói gì với cô bạn gái thì chủ tiệm ăn bước ra chào khách. Bên cạnh anh ta là một bé gái khoảng ba bốn tuổi đi theo níu ống quần của bố. Phía sau anh ta cũng lập tức xuất hiện một người đàn bà dáng chừng là bà chủ. Họ tươi cười đon đả:

– Mời ngồi! Mời ngồi!

Hai người khách đưa mắt nhìn nhau. Cho dù họ cũng giống như phần lớn những người khác: không thích ngồi lẻ loi ở một tiệm ăn vắng khách thế này, nhưng thấy vẻ ân cần của vợ chồng chủ tiệm; hơn nữa vừa rồi họ đã đi hai vòng ở khu này và nhận thấy phố xá vắng vẻ, hàng quán đã đóng cửa gần hết, nếu không ăn chút gì ở đây, ai bảo đảm rằng sẽ mau chóng tìm được một tiệm ăn khác mà lại là một tiệm có người đang ăn, thế nên họ cũng đành phải mỉm cười miễn cưỡng chào chủ tiệm và chọn đại một bàn ngồi xuống.

Đây là một tiệm ăn chuyên bán các món ăn Ý nằm trong một con hẻm dài và tối tăm, nếu chủ nhân không gắn một bảng hiệu có đèn nê ông chớp tắt cao cao trước cửa thì khách qua đường đi trên đại lộ ngoài kia chẳng ai nhận ra. Khi nhìn thấy ánh đèn bảng hiệu nhấp nháy, có lẽ ai nấy đều rất lấy làm lạ: Sao lại có người mở tiệm ăn ở cái chỗ này nhỉ? Riêng nói về cái thị trấn nhỏ thuộc nước Pháp nằm sát biên giới Tây Ban Nha này thì khách lai vãng cứ phóng xe ào ào như bay, chứ mấy ai muốn nhở nhơ ở cái nơi danh lam không có, thắng cảnh cũng không ấy? Đêm đến, trong thị trấn chỉ có khu nhà ga còn có chút sinh khí. Mấy cái khách sạn và tiệm ăn kế bên ga mở cửa toang hoác, đổ ánh sáng tràn lan ra đường để cố chiêu dụ tất cả số người hiếm hoi qua lại. Có ai lại đến cái tiệm hẻo lánh này để ăn cơ chứ? Không lẽ những người đi vào hẻm bị lạc đường?

Paté chaud; Mì ống Ý. Hai món này được khoanh tròn trên thực đơn. Vợ chủ tiệm đích thân nấu nướng, còn chủ tiệm thì đích thân bưng thức ăn ra cho khách. Khách vừa ăn vừa liếc mắt nhìn ông chủ, chỉ vì trông anh ta không hề giống chủ tiệm ăn chút nào. Phảng phất một nhân vật nào đó trong phim Cao bồi Mỹ, anh ta đội chiếc mũ da rộng vành, mặc sơ mi vải thô rộng thùng thình, quần ống loe lất phất, chân mang ủng. Vì tất cả những thứ ấy không phải là thời trang hiện hành nên trông thật kỳ cục, thậm chí còn khiến cho người ta phải bật cười. Nhưng anh chàng thanh niên tuổi trạc ba mươi này lại có nét mặt lễ phép, hiền hòa chẳng phù hợp tí nào với bộ đồ trên người.

Nhìn khách ăn xong món paté chaud, anh ta bước tới nhỏ nhẹ hỏi:

– Quý khách ngon miệng chứ?

Và khi nghe khách khen ngon, anh ta mỉm cười hài lòng. Trong lúc chờ khách vừa nhấm nháp ly cà phê vừa trò chuyện với nhau, anh ta không còn chuyện gì để làm, liền quay ra bế đứa con gái đang quẩn quanh bên quầy thu tiền vào bếp bảo vợ một tiếng rồi hai bố con bước ra đường. Khách nhìn theo, đứa con gái ngồi trên vai bố cười ha hả:

–Nhong nhong, nhong nhong! Nhanh lên ngựa! Nhanh lên!

”Con ngựa” ôm chặt hai chân con bé, chạy nhanh thật! Đôi ủng da đập mạnh trên đường phố rải sỏi bắt chước tiếng vó ngựa, thỉnh thoảng “ngựa” còn cất tiếng hí vang.

Bà chủ tiệm trẻ tuổi cũng đã xong xuôi chuyện bếp núc, với tấm vải lau khô tay rồi bước ra, tựa tay chống cằm lên mặt quầy, đưa mắt ra xa nhìn hai bố con, nói với giọng lơ đãng:

– Chẳng phải một mà là hai đứa con nít!

Vừa như nói với khách, vừa như tự nói với mình một câu đã quen thuộc…

Hai người khách đã dùng xong bữa, lúc trả tiền họ cố ý cho thêm tiền pourboire khá hậu. Vợ chồng chủ tiệm cùng song song tiễn khách ra cửa, trong tiệm lại vắng lặng như cũ.

Lúc đi thật xa rồi, khách mới quay lại nhìn. Đêm im ắng, con hẻm tối mờ mờ, chỉ có lẻ loi vệt đèn màu xanh nhấp nháy trên bảng hiệu. Tự nhiên lòng khách cảm thấy hơi nặng nề, không biết vì sao.

*

* *

Về ông chủ tiệm ăn chuyên bán món ăn Ý này, cư dân vùng ấy có kể với nhau một câu chuyện. Trước tiên – người ta cũng có hơi cường điệu chút đỉnh – anh ta vốn không phải là dân bản địa mà là người từ miền bắc nước Pháp đến. Điều này rất quan trọng, vì nó giải thích được tại sao giữa anh ta và dân bản địa vẫn có vẻ khác biệt, tuy sự khác biệt này cũng rất khó diễn tả.

Mười năm trước, có một chàng trai trẻ từ miền Bắc nước Pháp đi đến thị trấn. Mang một chiếc ba lô, anh hăm hở ra đi, định đến những nơi cùng trời cuối đất, coi bốn biển là nhà. Hành trình anh vạch ra là đi về phương nam, vượt qua khỏi biên giới nước Pháp vào Tây Ban Nha, tiếp tục vượt qua Andorre, rồi hướng thẳng về Địa Trung Hải, sau đó sẽ từ Gibraltar đáp tàu thủy qua châu Phi. Nếu có ai hỏi qua châu Phi làm gì, anh ta sẽ trả lời gọn lỏn: “Thám hiểm!”. Đối với một chàng thanh niên hăm bốn tuổi, trong tim lúc nào như cũng rực lên một ngọn lửa thì câu trả lời ấy là một điều hết sức tự nhiên.

Điều mà anh ta không ngờ là: Ngọn lửa bừng bừng trong tim anh ta cũng có thể là ngọn lửa của ái tình. Khi anh ta vừa mới đến cái thị trấn bé nhỏ tiếp giáp với Tây Ban Nha này thì ái tình giống như một con chim khổng lồ đột nhiên từ trên mây đáp xuống, khoan thai mở rộng đôi cánh vĩ đại, và chàng trai đã ngã vào lòng nó. Con chim khép đôi cánh lại ôm lấy anh ta, ngọt ngào, dịu dàng, ấm áp. Anh ta mê mẩn, say sưa… Từ lúc ấy, con chim không bao giờ mở rộng đôi cánh nữa và anh ta đã dừng bước giang hồ trên thị trấn nhỏ bé này.

Nàng là một cô gái hiền hòa, xinh đẹp. Gibraltar với Phi châu là cái quái gì nhỉ? Phi châu chẳng phải là cái xứ sở đầy dẫy sư tử, rắn độc và bao nhiêu là thú dữ khác đấy sao? Chỉ cần nghĩ tới tên của mấy loại thú dữ đó cũng đủ phát run lên rồi, sao người ta lại có thể qua bên ấy liều mạng với nguy hiểm? Cho dù không đi vào rừng hoặc qua sa mạc chăng nữa thì các thành phố ở châu Phi vẫn là không phải là nơi khiến người ta yên tâm. Nàng có biết một người đã từng đi du lịch ở châu Phi, vì không hợp thủy thổ cho nên lâm bệnh nặng phải về Pháp chữa chạy sáu tháng ròng mới khỏi, suýt tí nữa thì chết.

Nghe những lời phân giải khôn ngoan và nhìn thấy đôi mắt rưng rưng ngấn lệ, chàng thanh niên bất giác gật đầu, ôm chầm lấy nàng mà lựa lời an ủi:

– Em nói rất có lý.

Hình như do nhân duyên tiền định, hai người đã thành vợ thành chồng, họ bỏ vốn mở cái tiệm ăn chuyên bán món Ý này, tuy nấu nướng đơn giản, dọn dẹp cũng dễ dàng nhưng chuyện sinh nhai của họ cũng khá vất vả, nên ngay cả việc sinh con, họ cũng phải đợi đến sáu năm sau mới dám thực hiện, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng các chi phí. Điều khiến họ lo lắng là mấy năm gần đây, kinh tế ở thị trấn nhỏ này ngày càng khó khăn hơn. Người bỏ đi làm ăn nơi khác ngày càng nhiều. Thị trấn càng vắng vẻ hơn xưa. Có khi suốt cả buổi tối chỉ có được hai ba bàn khách. Thế này thì không biết làm sao duy trì được đây? Vợ chồng chủ tiệm luôn luôn tránh né không bao giờ đề cập trực tiếp đến vấn đề này.

Hôn nay, khi anh ta đang cõng con trên vai, giả làm ngựa chạy, ngựa hí, phải chăng anh ta đang nghĩ đến Gibraltar và châu Phi? Cách ăn mặc lạ lùng của anh ta dường như mơ hồ bảo rằng: Ta đã từng mang một ước mơ nhưng không bao giờ có thể thực hiện được. Bây giờ liệu có ai hiểu rõ hơn anh ta rằng: Một cuộc thám hiểm gay go, ly kỳ, thú vị nhất cũng không thể lay chuyển quyết tâm nuôi dạy đứa con gái nên người. Khi đã nghĩ như thế thì những mơ tưởng vô vị sẽ không còn phù hợp nữa.

Câu chuyện người ta kể về anh chàng chủ tiệm dù thật hay bịa cũng không có gì làm bằng. Riêng anh ta thì hoàn toàn không nói một lời nào về quá khứ và cũng không ai hỏi anh ta. Các cư dân ở đây qua lại trước con hẻm nhỏ có khi nào tình cờ đưa mắt nhìn tấm bảng hiệu tiệm ăn trong hẻm, thấy nó vẫn ngất nghểu trên cao thì biết rằng chủ tiệm vẫn duy trì công việc sinh nhai, vẫn sống bình yên. Không có gì lạ dưới ánh mặt trời. Họ thoáng nghĩ thế, gật gù và tiếp tục đi con đường của chính họ.

bài đã đăng của Bồng Thảo

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)