Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
(Ba) bài thơ thứ nhất ♦ Đạo đức
Gã dậm chân thình thịch và quát mắng
Gã im lặng và lủi
Gã dạy đời
Gã lắc vòng và vẽ mặt
Gã xin ăn và tiếp tục lắc vòng và tiếp tục múa cột
những bài thơ rời giữa các trường ca – 5
Anh vẫn mải làm thơ
Chỉ kịp biết cặp mông nở
Mở ra cùng
Suốt chặng đường
trong túi xách cô gái dấu ô
và ghế xe buýt chật đông mông cô ép
nói chuyện về các nhà thơ
“đúng là thế,” tôi nói với hắn,
“theo tớ thà là tất cả bọn họ
đi cướp nhà băng hay bán
ma túy và làm ơn cho
tớ một vodka-
7?”
Văn nghệ, gặp nhau giữa quảng trường
Nhìn lên sân khấu, giữa chốn văn minh hiện đại mà tôi lại nhớ về trường xưa ở quê nhà trong những ngày sắp hết niên học với văn nghệ bãi trường. Cũng một sân khấu đơn sơ, rất thủ công nghệ kiểu học sinh. Chúng tôi đã lên múa, hát cho nhau nghe.
Dấu tỳ ♦ Lòng núi ♦ Dấu vết vô hình
Đi vào lòng núi
Nghe hư vô lớp lớp những tiếng rền như thành luỹ kỳ bí. Đêm
Chiếc áo dát vàng chói loá
cũng không làm sáng những hang, hố tối.
Từ loại
Bức tượng gỗ Laocoon trút bỏ ngọn núi trên
vai mình vào thời gian, gồng gánh đám mây đen.
Ngọn cuồng phong thổi từ mũi đất. Giọng nói cố níu những câu từ
gào thét kinh hoàng nơi giới hạn suy tư.
là con người
Đôi mắt người đàn bà trong gương sáng nay nhìn nàng đăm đắm sẽ vĩnh viễn biến mất? Người đàn bà với đôi mắt lung linh nến, hơi thở bạt ngàn gió đến trong từng giấc mơ của nàng không còn tồn tại ở trần gian này? Ngân như con cua lột, đánh mất cái vỏ, loay hoay chạy, không tìm được hang để ẩn núp.
ba trăm sáu lăm ngày ♦ thủy tiên
365 ngày ngày nào anh cũng quên
cuốn sách lẫn vào tủ áo
hộp diêm lẫn vào chậu hoa
365 ngày ngày nào anh cũng nhớ
Thay mặt một liệt sĩ trong Chiến Tranh Biên Giới 1979
Bài thơ này chẳng thể nào ngâm
Khi chữ nghĩa đứng xếp hàng giận dữ
Xin lỗi cặp chân nào trắng thế kia đang lẳng lơ khiêu vũ
Xin lỗi luôn móng vuốt bọn xâm lăng đang vẽ lại bản đồ
Mày là một thằng mẫu mực ♦ Tự giãi bày
đó là sự thể hiện phản bội đời sống
sự thể hiện của nghệ thuật tàn tật
lê lết luồn cúi để được trưng diễn trên sân khấu để hợp thức hoá đời sống đau
thương trong vở hài kịch
Bản tuyên ngôn cuối cùng
1. Chúng tao đã thấy mày.
2. Chúng tao biết mày là ai.
3. Các ý tưởng của mày đều không có giá trị gì.
4. Mỹ quan của mày xuẩn ngốc.
Tình yêu và danh dự và xót thương và tự hào và cảm thông (phần 2)
Tôi tin như thế này: chúng ta chỉ tha thứ bất cứ sự hy sinh nào của cha mẹ khi nó được thể hiện không vì chúng ta. Với ba tôi, không có cái tên nào khác – chỉ có tên tôi và ông đã đặt tên tôi để nhớ lại miền đất mà ông phải rời bỏ. Sự hy sinh của ông đã hoàn tất, an bài, nó ràng buộc ông vào tất cả mọi chuyện đã xảy ra. So sánh với điều này, tôi đầy dẫy khiếm khuyết.
Gần hơn sự tưởng tượng ♦ Trước điểm dừng cuối cùng
Bên trong ngôi nhà nhìn bức tường nứt.
Bức tường của ngôi nhà.
Bên ngoài là sự im lặng của bức tường.
Tình yêu và Danh dự và Xót thương và Tự hào và Cảm thông và Hy sinh (Phần 1)
Ba tôi biết cách vụt tôi bằng roi mây hai mươi lần mà chỉ để lại một vạch đỏ bầm chạy ngang trên mông tôi. Sau đó, lúc ông xoa dầu cao con hổ lên vết thương, tôi bật khóc, nhưng lại tức mình đã khóc. Có lần mẹ tôi buột miệng nói mùi sầu riêng làm tôi buồn mửa, ba tôi bắt tôi ăn trước mặt khách.
Đi tìm điều đã mất ♦ Tôi không phải làm gì
2006, Nguyễn Viện xuất hiện trên ngọn khế Hàng Xanh
như một con sáo
dạy tôi
ăn bánh
trả tiền
TUYÊN NGÔN BỌM SẢN
NGƯỜI BỌM SẢN CHỈ TIN VÀO ĐIỀU HỌ MƠ THẤY CHỈ KHI NÀO NÓ THÀNH SỰ THẬT.
CON CÁI CỦA NGƯỜI BỌM SẢN PHẢI ĐƯỢC NUÔI DẠY THEO BỌM SẢN CÁCH.
Cây gậy phép! ♦ Kí ức! ♦ Hoàng hôn…
Cây gậy phép cuối cùng cũng chỉ một khúc xương
Khúc xương sườn của buổi đầu nhân loại
Ai cần ai?
Diễm from days of Long Ago
Days, months of those years that were long ago, the girl kept walking under the rows of camphor trees
Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não
Cỏ khác
Khi buồn bã nói lời chia biệt cỏ
anh đâu biết mình đã lầm
Cỏ khác chứ không khác
màu nguyên
vẫn lưới thưới đắm chìm
Mưa thấm động niềm
thiếu trời xanh vặn vẹo biếc
lòng đất thâm u
Có chăm xén …
Tập sống
Cuối cùng thì chị cũng lê bước ra được phòng ngoài. Như đời sống có những quyền lực vô hình nào đó khiến người ta không thể chông chênh mãi hoặc ngã chết một cách dễ dàng. Chị lại ngồi trên chiếc ghế cũ, nay đã sờn thêm một vài chỗ mới. Người và vật. Vai ghế, vai người. Trong vô thức, Tay chị vuốt ve tay ghế, thầm thì… Rồi mình phải tập sống thêm một lần nữa thôi.
Dưới nước
Chúng tôi chăm chú nhìn nàng nhân ngư
sơn trên tường cạnh bồn tắm: vảy
màu ngọc lục mờ sáng, rong biển
Vết loang
Như thể chị đã vắng nhà lâu lắm và có một kẻ lạ mặt nào đó đột nhập, làm xáo trộn mọi thứ đồ đạc trong nhà. Nhìn đâu chị cũng thấy bề bộn, bẩn thỉu. Chị làm việc cập nhật. Tinh thần ý chí của chị được điều khiển bởi một động lực nào đó không rõ lắm, trút xuống đôi bàn tay.
những con thuyền thúng ♦ cõi chết ♦ trời ban
anh úp mặt vào đời em
giấu một miền quê đằng đẵng
giấu những trận bão dông chờ đợi
Ma Chuột
Đêm đêm âm u. Khắp xứ, kẻ có nhà lầu cao lên sân thượng, người nhà tranh vách đất bắc thang leo lên nóc nhà, loại vô gia cư thì trèo lên những ngọn cây cao. Tất cả nhìn về phía núi xa xa, nơi phát ra những cơn gió rít rờn rợn thịt da trên cao, dưới thấp…Khuya, trên những dãy đại ngàn xa tít có những đóm lửa như ma trơi.
Những ân cần khốn kiếp, ♦ Cõi / tôi / khác,
biểu chiều bảo những con quạ đen
thả bóng tối xuống sâu, (thật sâu) hồn ta bí mật.
đám khuynh diệp lở, loét

Bình Luận mới